Thứ Sáu, 21 tháng 3, 2014

VIỆT NAM TRƯỚC NGUY CƠ MẤT NƯỚC VÌ “GIÒI TRONG XƯƠNG GIÒI RA”

David Thiên Ngọc  - Để nói rõ hơn chủ ý của tiêu đề bài viết. Tôi xin đi ngược dòng lịch sử một số nước trên thế giới mà những nơi đó cũng một thời đất nước ngã nghiêng chao đảo, dân tình ly tán, xã hội can qua và dân tộc có nơi đã rơi vào vòng nô lệ, nồi da xáo thịt cũng chỉ vì mắc phải căn bịnh “giòi trong xương giòi ra”. Tôi xin sơ lược tiêu biểu một số sự kiện của các nước như sau:

CÀNG ĐỔI MỚI CÀNG GIẬT LÙI

Phạm Trần - Một loạt Hội nghị, Hội thảo, Cuộc họp về ba mũi nhọn “Đổi mới hệ thống chính trị, xây dựng Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa, xây dựng nền dân chủ xã hội chủ nghĩa”, được đảng Cộng sản Việt Nam tổ chức từ giữa năm 2013 nhằm thu góp thành tích 30 năm Đổi mới 1986-2016 cho Đại hội đảng XII, đã không tìm được lối thoát nào cho số phận nổi trôi vô định hướng của người dân và đất nước.

TỪ HỒ CẨM ĐÀO ĐẾN OBAMA, BÀI HỌC VỀ CHÍNH SÁCH SỨC MẠNH MỀM (SOFT POWER)


Trần Trung Đạo - Sau thời kỳ Chiến tranh lạnh chủ trương Sức mạnh mềm (Soft power) trở thành một xu hướng mới trong chính trị thế giới. Hàng loạt các cường quốc theo đuổi chính sách đối ngoại này. Theo thống kê của tạp chí chuyên về quan hệ quốc tế Monocle, quốc gia đứng đầu là Đức, sau đó theo thứ tự gồm Anh, Mỹ, Pháp, Nhật, Thụy Điển, Úc, Thụy Sĩ, Canada và Ý. Nhưng theo nhiều nhà phân tích chính sách Sức mạnh mềm này cũng là cơ hội cho Trung Cộng và Nga bành trướng. Nhiều lãnh tụ Cộng hòa như Dân biểu Dan Burton còn phê bình chính sách đối ngoại của Obama về căn bản không khác nhiều so với Chính sách nhân nhượng (Appeasement policy) của cố Thủ tướng Anh Nevill Chamberlain khi cấu kết với Pháp để tặng vùng Sudetenland cho Adolf Hiter và là sai lầm đó đã dẫn đến thảm họa lớn nhất trong lịch sử nhân loại như đã được trình bày trong bài Hiểm họa Trung Quốc và bài học Tiệp Khắc.

DUYÊN ANH - NGỰA CHỨNG TRONG SÂN TRƯỜNG - PHẦN 1

A teacher affects eternity.
He can never tell where his influence stops.
HENRY ADAMS
Công trạng của thầy giáo tồn tại muôn kiếp.
Và ảnh hưởng của thầy không đời nào ngưng.
CHƯƠNG 1
1 NGƯỜI TÙY PHÁI GIÀ HỎI TÔi 
- Thầy bị đổi xuống đây à ?
Tôi lắc đầu :
- Không, tôi chọn trường này...
Người tùy phái tỏ vẻ ái ngại. Ông ta nhìn tôi, muốn nói chuyện gì đó nhưng lại ngập ngừng. Cuối cùng, ông ta rót nước mời tôi uống và để tôi ngồi một mình chờ ông hiệu trưởng. Qua khung cửa văn phòng, tôi có thể ngó ra sân trường. Vài cậu học trò, miệng ngậm thuốc lá, lững thững bước dưới nắng lửa. Cỏ sân khô cháy.

DUYÊN ANH - NGỰA CHỨNG TRONG SÂN TRƯỜNG - PHẦN 2


 

CHƯƠNG 4
KHÔNG PHẢI RIÊNG NHẬT BÁO Vương Đạo mới khai thác vụ Giáo dục thời loạn, trò xin thầy tí huyết mà, hầu như, báo chí nào cũng khai thác vụ này. Song song với tin tức nóng hổi do "bổn báo đặc phái viên" gởi về từ tỉnh X. hàng loạt phóng sự, điều tra về Học đường S.O.S., về Tình thầy duyên trò, bề buôn chữ bán nghĩa vân vân… được đăng tài.Ở những loạt phóng sự gọi là những tang thương rách nát học đường, tôi chỉ tìm thấy xuyên tạc, mạ lỵ giáo giới và những người lãnh đạo giáo dục.
Kể cũng bi đát khi Bộ Văn Hóa Giáo Dục bị chính vài ông thầy giáo sa sả luận tội và cải danh thành Bộ Võ Rừng. Với sự hậu thuẫn của báo chí. Giáo Dục biến ra võ đài đấu võ tự do. Báo chí cũng dùng chữ riêng của báo chí để lố bịch hóa Bộ Văn Hóa Giáo Dục.

DUYÊN ANH - NGỰA CHỨNG TRONG SÂN TRƯỜNG - PHẦN CUỐI

CHƯƠNG 7
    
NGỰA CHỨNG NGỒI NGOAN NGOÃN DƯỚI bàn học. Ngồi ngoan vì bị ngồi ngoan chứ không phải ngồi ngoan vì muốn ngồi ngoan. Điều đó chứng tỏ rằng ngựa chứng vẫn còn thiên lương, và giáo dục gia đình vẫn cần thiết cho sự dẫn dắt tuổi trẻ. Khi tuổi trẻ chưa phủ nhận cái quyền uy của gia đình thì chưa có gì đáng lo ngại. Ngựa chứng lầm lì hơn cả bao giờ. Chúng tách riêng sự có mặt của chúng với bạn bè của chúng. Ở lớp học. Ở sân trường. Tôi biết ngựa chứng chưa hiểu nổi tình của tôi đối với chúng nó. Tôi chưa chinh phục được ngựa chứng. Chúng vẫn tưởng tôi sợ hãi, khiếp nhược. Để chứng minh hùng hồn rằng thầy giáo cũng có sức mạnh của thầy giáo, một số đồng nghiệp của tôi đã thị uy ngay tại lớp những buổi học đầu niên khóa: “Các anh đừng lơ mơ, hồi học trường sư phạm, tôi nổi tiếng dao búa. Anh nào thích đánh nhau, cứ việc ra sân, chúng ta cởi quần áo phân tài cao thấp.” Quyền lực không giải quyết được việc chi cả. Quyền lực để chế ngự chứ không phải để chinh phục. Mà giáo dục là để chinh phục tâm hồn.

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

MAO TRẠCH ĐÔNG VÀ HÀNG NGÀN THÊ THIẾP


LÊ HIỂN DƯƠNG: Tác phẩm «Tình dục, dối trá và chính trị » - Những kẻ bị ám ảnh đang lãnh đạo chúng ta – của tác giả Pierre Lunel, nhà xuất bản L’Archipel, Paris 2012 – gồm có ba phần. 
Phần đầu « Các nhà độc tài » viết về Stalin, Mussolini, Mao Trạch Đông và Bokassa. Phần hai về các lãnh đạo ở Mỹ : Kennedy, Bill Clinton, Arnold Schwarzennegger, và phần thứ ba dành cho châu Âu : Mitterand, Giscard d’Estaing, Berlusconi, Chirac, DSK.
Pierre Lunel là cựu hiệu trưởng trường đại học Paris 8, tác giả nhiều đầu sách tiểu sử và biên khảo sử học. 
Thụy My xin giới thiệu một phần chương sách « Mao Trạch Đông và hàng ngàn thê thiếp » trong tác phẩm trên, đã tạm lược bỏ 8 trang đầu nói về những người vợ của Mao là Dương Khai Tuệ (Yang Kaihui), Hạ Tử Trân (He Zizhen), Giang Thanh (Jiang Qing).

MAO TRẠCH ĐÔNG CUỘC ĐỜI CHÍNH TRỊ VÀ TÌNH DỤC - PHẦN 1

Giờ Phút Cuối Cùng Của Mao Trạch Đông


Lý Chí Thỏa - Trần Trung Đạo Lược Dịch


"Thưa chủ tịch, chủ tịch cho gọi tôi ?" Mao Trạch Ðông cố mở mắt và nhấp môi. Mặc dù tôi cố trườn người tới trước để lắng nghe, nhưng chẳng nghe được gì ngoài tiếng "A a..." đứt khoảng. Chiếc mặt nạ chuyễn dưỡng khí tuột ra khỏi mặt, Mao đang ráng sức thở. Ðầu óc ông ta có thể còn tỉnh táo nhưng tiếng nói thì quả thật chẳng còn hy vọng gì. Với tư cách là bác sĩ riêng của Mao Trạch Ðông, tôi điều hành một y đội gồm 16 bác sĩ tài giỏi nhất Trung Quốc và được phụ giúp bởi 24 y tá giàu kinh nghiệm nhất cùng nhau lo một việc chung là cứu mạng Mao Trạch Ðông kể từ khi ông ta bị chấn động tim lần thứ hai ngày 26 tháng sáu năm 1976. Y đội được chia thành nhiều nhóm, mỗi nhóm gồm ba bác sĩ và tám y tá để thay phiên nhau trực suốt ngày đêm bên cạnh Mao. Cá nhân tôi thì phải có mặt 24 trên 24, tôi chỉ ngủ vài ba tiếng đồng hồ mỗi đêm trong một văn phòng nhỏ sát với phòng bệnh của Mao Trạch Ðông.

MAO TRẠCH ĐÔNG CUỘC ĐỜI CHÍNH TRỊ VÀ TÌNH DỤC - PHẦN 2

Mao Trạch Đông Cuộc Đời Chính Trị Và Tình Dục - Chương 6
Quái Thai Kinh Tế: Các Nhà Máy Luyện Kim Sau Hè


Lý Chí Thỏa - Trần Trung Đạo Lược Dịch 

Ngày 10 tháng 9 năm 1958, Mao Trạch Ðông thực hiện chuyến thăm dân một lần nữa để tận mắt chứng kiến những đổi thay trong cả nước. Trước hết Mao và đoàn tùy tùng đáp máy bay đi Vũ Hán. Hai trong số những người thán phục Mao nhất là Trương Trị Trung và Tân Ðế Thánh đến yết kiến Mao. Trương Trị Trung trước đây là đảng viên Quốc Dân Ðảng đào ngũ theo Mao. Y chào Mao bằng một câu nịnh bợ thật trơ tráo "Ðiều kiện đất nước ta thật tuyệt vời, phù hợp hoàn toàn với câu thiên thời, địa lợi và nhân hòa". Tân Ðế Thánh cũng không quên nịnh bợ Mao bằng nhiều câu tương tự, y còn thỉnh mời Mao thăm viếng Tỉnh An Huy. Mao đồng ý. 

MAO TRẠCH ĐÔNG CUỘC ĐỜI CHÍNH TRỊ VÀ TÌNH DỤC - PHẦN 3

Mao Trạch Đông Cuộc Đời Chính Trị Và Tình Dục - Chương 11 
Nỗi Lòng Giang Thanh


Lý Chí Thỏa - Trần Trung Đạo Lược Dịch 



Kể từ cuối năm 1960 tôi phải tháp tùng Giang Thanh đi về các thành phố miền Nam. Vợ của Mao là người đàn bà khó tánh, phàn nàn đủ thứ, nào là ánh sáng, tiếng động, gió chướng. Bà ta gần như không đồng ý với chuyện gì. Sự phục vụ của cận vệ, y tá đều không làm bà ta vừa lòng, Giang Thanh quay sang đòi hỏi ở tôi. Nhưng sự đòi hỏi của bà lại quá đáng làm cho cả Mao cũng nghi ngờ. Tin đồn được phao đi trong vòng Nhóm Một, được Diệp Tử Long và Lý Ngân Kiều thêm mắm thêm muối trước khi ra đi, rằng tôi và Giang Thanh thật là "xứng". Mao nghe chuyện nầy và đáp ứng bằng một câu chua chát khi nghe tin Giang Thanh cho vời tôi xuống thành phố Miền Nam "Hãy để hai người đó chung với nhau." Mao còn khuyến khích tôi đi. 

MAO TRẠCH ĐÔNG CUỘC ĐỜI CHÍNH TRỊ VÀ TÌNH DỤC - PHẦN 4

Mao Trạch Đông Cuộc Đời Chính Trị Và Tình Dục - Chương 16
Mâu Thuẫn Luận Trong Tư Tưởng Mao Trạch Đông


Lý Chí Thỏa - Trần Trung Đạo Lược Dịch - 

Vào mùa hè năm 1962, Mao tái xuất hiện sau một thời gian ngắn im lặng điều nghiên tình hình. Mao nói với tôi rằng ông ta sẽ triệu tập hai hội nghị đảng trong vòng một tháng. Nghe xong tôi biết ngay rằng Mao đang chuẩn bị phản công nhưng không biết Mao nhắm vào đối thủ nào trước.

MAO TRẠCH ĐÔNG CUỘC ĐỜI CHÍNH TRỊ VÀ TÌNH DỤC - PHẦN CUỐI

Mao Trạch Đông Cuộc Đời Chính Trị Và Tình Dục - Chương 21
ưu Thiếu Kỳ Đã Chết Như Thế Nào


Lý Chí Thỏa - Trần Trung Đạo Lược Dịch -
Năm 1967, Trung Quốc rơi vào hỗn loạn. Ðánh nhau đã bùng nổ giữa các phe vì nhiều phe đã có súng ống. Các cơ quan đảng đoàn gì đều phân hóa trầm trọng. Khẩu hiệu của bọn phản loạn là "Lật đổ hết mọi thứ" và "Phát động chiến tranh nội chiến". Mao đứng về phe phản loạn. Y nói với tôi cuộc cách mạng văn hóa không thể thành công nếu chúng ta không ủng hộ bọn tả khuynh. Chính vì thế, đích thân Mao ra lịnh cho quân đội ủng hộ cánh phản loạn. Mục đích chính của quân đội là ủng hộ các lực lượng phản loạn, huấn luyện quân sự cho đám Hồng Vệ Binh và quân sự hóa toàn bộ các cơ quan chính phủ. Trong vài tháng khoảng 2 triệu quân đã được động viên để giúp cánh tả. 

MAO TRẠCH ĐÔNG VÀ NHỮNG ĐAM MÊ XÁC THỊT QUÁI ĐẢN, BỆNH HOẠN

Mao và các Mỹ Nữ trước giờ "lâm trận"
Phạm Văn Hiến, Cựu Hiệu Trưởng ĐHĐT - Những suy thoái tinh thần kết quả từ cuộc khủng hoảng nông nghiệp và sự giận dữ đối với các cấp lãnh đạo đảng, những người mà Mao không có khả năng để làm việc, làm cho Mao trở nên ít xuất hiện, thay vì đó dành nhiều thời gian trên giường. Phòng Liên Xuân đang được cải tiến và tái trong bị nên những cuộc dạ vũ hàng tuần phải được dời sang Ðại Sảnh. Sau khi Liên Xuân Phòng được chỉnh trang, một chiếc giường khổng lồ được đặt trong một căn phòng bên cạnh dành cho Mao nghỉ ngơi. Tôi vẫn thường xuyên có mặt trong những buổi dạ vũ nầy và dĩ nhiên là cũng tận mắt chứng kiến việc Mao dắt các em vũ nữ trẻ đẹp vào trong phòng nầy để cùng "nghỉ ngơi" với y.

Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014

ĐỨC HỒNG Y NGUYỄN VĂN THUẬN VÀ NHỮNG NĂM THÁNG LAO LÝ TÙ ĐÀY

CÔ GIÁO VÀ HỌC SINH MẪU GIÁO CHUI VÀO TÚI NYLON ĐỂ QUA SUỐI Ở THIÊN ĐƯỜNG XHCN VIỆT NAM

Vào mùa lũ, các thầy cô giáo, học sinh ở bản Sam Lang (xã Nà Hỳ, huyện Nậm Pồ, tỉnh Điện Biên) phải chui vào túi nilông và nhờ người biết bơi kéo qua suối.
Clip chui vào túi nilon để... qua suối

CUỐN BĂNG GHI ÂM CUỘC ĐỐI CHẤT GIỮA CÔNG AN VÀ PHẠM THANH NGHIÊN LÚC BỊ BẮT

Hiền Vy, thông tín viên RFA
Ngày 18 tháng 9 năm 2008, vào lúc 9:45 phút sáng, rất đông công an đã đến bao vây tư gia của mẹ cô Phạm thanh Nghiên, lúc cô Nghiên đang tọa kháng tại phòng khách, phản đối công hàm của thủ tướng Phạm Văn Đồng đã gửi đến chính phủ Trung Quốc vào ngày 14 tháng 9 năm 1958.

DÂN BIỂU ED ROYCE ĐỆ TRÌNH DỰ LUẬT CHẾ TÀI NHÂN QUYỀN VIỆT NAM

VOA - Dân biểu Ed Royce, Chủ tịch Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ, hôm 14/3 ra thông cáo cho biết ông đã đệ trình Dự luật Chế tài Nhân quyền Việt Nam, số hiệu H.R. 4254, áp đặt những biện pháp trừng phạt đối với những quan chức chính phủ Việt Nam “đồng lõa trong những vụ vi phạm nhân quyền nhắm vào người dân Việt Nam.” 

Chủ Nhật, 16 tháng 3, 2014

BAO GIỜ ANH THÔI SỐNG HÈN?

Nền Kinh Tế Thị Trường Theo Định Hướng XHCN
Nguyễn Thị Từ Huy
Hôm nay tôi đọc được bài báo "Xem nông dân Hưng Yên kéo bừa thay trâu", và thấy những hình ảnh người nông dân, trong thời đại được tuyên bố là công nghiệp hóa, phải dùng sức mình kéo bừa. Và nhất là, phụ nữ phải thay trâu kéo cày, như thế này:

Đàn ông các anh, nhìn cảnh này có nghĩ gì không, có cảm thấy gì không?

LÃNH ĐẠO THẾ NÀO MÀ RA NGÕ GẶP ...NGƯỜI TRUNG QUỐC THẾ NÀY!?

Ra ngõ gặp… người Trung Quốc! 

Hàng ngàn lao động trái phép đang làm việc chui tại Khu Kinh tế Vũng Áng (Hà Tĩnh), gây ra nhiều hệ lụy về an ninh trật tự, văn hóa ở khu kinh tế lớn nhất Bắc Miền Trung này.

PHỎNG VẤN ÔNG SCOTT BUSBY PHỤ TÁ THỨ TRƯỞNG NGOẠI GIAO HOA KỲ TỪ GENEVA


Ỷ Lan, Phóng viên RFA, Genève
Phòng họp của Hội đồng Nhân quyền tại Liên Hiệp Quốc (LHQ) văn phòng ở Geneva.

Hội đồng Nhân quyền LHQ đang họp khoá thứ 25 tại Genève từ ngày 3 đến 28 tháng 3 năm nay. Bên lề cuộc họp LHQ thường có những hội nghị quan trọng trên những vấn đề nhân quyền trong thế giới. Từ Genève, phóng viên Ỷ Lan gởi về bài tường thuật như sau:

Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014

TRUNG QUỐC ĐANG CÓ MƯU ĐỒ GÌ Ở VIỆT NAM?


Dư luận Việt Nam thể hiện qua báo chí và các diễn đàn trên mạng đang bày tỏ sự quan tâm rất lớn về hiện tượng người Trung Quốc xâm nhập sâu vào nền kinh tế Việt Nam và với cung cách đặc biệt khác thường. Câu hỏi đặt ra là phía sau những hành động đó ẩn khuất những mưu toan gì cả về kinh tế lẫn chính trị?

KINH TẾ THỊ TRƯỜNG ĐỊNH HƯỚNG XHCN LÀ CÁI QUÁI THAI CỦA THỜI ĐẠI


Tại hội thảo khoa học “Một số vấn đề lý luận - thực tiễn cốt yếu về phát triển nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa”gần đây, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cho rằng “Kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa làm sức mạnh quốc gia tăng lên rõ rệt”. Các chuyên gia kinh tế đánh giá về phát biểu này thế nào Kinh tế thị trường định hướng XHCN là gì?

BỊ CÔNG AN THẨM VẤN VÌ TƯỞNG NIỆM TRẬN GẠC MA

Nguyễn Trung Tôn  - Trưa qua vào lúc khoảng 12h/13/3/2014 Lực lương công an huyện Nam Sách, tỉnh Hải Dương gồm 4 xe không rõ bao nhiêu người, đã ập vào gia đình anh Nguyễn Bá Đăng, một cựu tù nhân lương tâm mới ra tù năm 2013. Lực lượng này đã dùng số đông ép anh Đăng lên xe giải về đồn công an huyện Nam Sách mà không hề có một lệnh bắt hay giấy tờ gì. 

VÙNG FUKUSHIMA: 3 NĂM SAU THẢM HỌA NỔ LÒ PHẢN ỨNG NGUYÊN TỬ BÂY GIỜ RA SAO?


Nguyễn Hùng - Như người dân Việt Nam đã biết rõ trong mấy mươi năm nay về nhà nước của đảng cộng sản Việt Nam, người dân Nhật Bản cũng không nghe những gì chính quyền của Thủ Tướng Shinzo Abe nói về thảm họa nguyên tử tại Fukushima, họ nhìn thấy rỏ những cụm núi tạo ra bởi lớp đất mặt chức đầy chất phóng xa và hằng chục ngàn bồn chứa nước nhiểm xạ càng ngày càng nhiều thêm và không biết sẽ được giải quyết ra sao trong tương lai kéo dài nhiều thế hệ.

TRUY NGUYÊN “SỞ THÍCH” ĂN CẮP VẶT CỦA NGƯỜI VIỆT

Luật Hồi giáo xử rất nặng tội ăn cắp: Người phạm tội ăn cắp bị chặt tay! Ở Việt Nam: cách nay hơn chục năm có chuyện KT, một nữ phóng viên VTV, con gái Tổng Giám đốc VTV, đi công tác nước ngoài, vô siêu thị mua sắm, ăn cắp, bị bắt, báo chí đăng rùm lên. Vậy mà về nước, cô ây ngang nhiên xuất hiện hàng ngày trên các chương trình TV chuyên về Văn hóa!

ĐÀI TRUYỀN HÌNH VIỆT NAM KHÔNG NÊN ĐỂ CÔ KIỀU TRINH TIẾP TỤC LÊN SÓNG

Vũ Kiều Trinh, kẻ ăn cắp siêu thị

Đây quả là Chuyện buồn nhà Đài! VTV thiếu gì người trẻ, đẹp, giỏi hơn Vũ Kiều Trinh, vì sao cứ phải để cho cô Kiều Trinh xuất hiện trên màn ảnh. Thật tội nghiệp cho cô ấy, và cả gia đình cô ấy!

PHẠM VIẾT ĐÀO KHÔNG CÓ TỘI

Nguyễn Mộng Hoài - Gần đây, nhiều bloger đã bị ghép vào một số điều mơ hồ của luật và bị bắt, bị đem ra xử. Tòa xử các bloger nói là công khai, nhưng thực ra là làm vội và không công khai. Dường như, những vị quan tòa xử các vụ này đều "miễn cưỡng" làm nhiệm vụ. Tuy nhiên, việc xử theo kiểu nào thì cũng chứng tỏ "chúng ta" đang ở thế yếu và theo một nền "nhân trị" chứ không hoàn toàn là "pháp trị", và nếu có "pháp trị" thì cũng là do "chỉ đạo" mà soạn ra các điều luật có lợi cho nhà cầm quyền. Chỉ người dân bị trị là thiệt thòi.
Trong thời đại "bùng nổ thông tin" và phương tiện thông tin ngày càng hiện đại này, người ta khó và không thể "bịt mồm" bất kỳ một phương tiện nào.

Thứ Sáu, 14 tháng 3, 2014

BÀI HỌC XƯƠNG MÁU NÀO CHO NHÀ CẦM QUYỀN CỘNG SẢN VIỆT NAM?

Nguyễn Thu Trâm
Trong những ngày qua, cả báo chí Việt Nam lẫn Quốc Tế đều đầy kín các bản tin về cuộc chính biến ở Ukraine, về việc cảnh sát chống bạo động đã bắn thẳng vào những người biểu tình khiến hơn 80 người thiệt mạng, mà theo một tài liệu tìm được trong một căn hầm gần nhà của cựu Tổng thống Viktor Yanukovych, thì đích thân Viktor Yanukovych đã vẽ lên kế họach đàn áp đẫm máu người biểu tình Ukraine. Chính ông chuẩn bị đưa 10.000 lính dù, bộ binh và xe tăng phối hợp cùng 20.000 cảnh sát vũ trang sẽ bao vây khu vực chiếm đóng của người dân biểu tình.

TRƯỜNG SA - LƯỠI CÂU TRUNG CỘNG TRONG HỌNG VIỆT NAM

Phạm Trần  - Chưa có nước nào trên Thế giới như Cộng sản Việt Nam muốn xóa đi những di tích và bằng chứng lịch sử của ba cuộc chiến chống quân xâm lược Trung Cộng ở cuối Thế kỷ 20 để  được yên thân.

BÙI THỊ MINH HẰNG VÀ CÁC THỦ ĐOẠN QUEN THUỘC CỦA CÔNG AN

Nguyễn Ngọc Già  - Sau kỳ UPR, "món nợ" 227 khuyến nghị đang chờ giới cầm quyền Việt Nam trả, thì tình hình nhân quyền tại quốc gia này ngày thêm tồi tệ. Đó như là sự "giỡn mặt" với Hội Đồng Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc. 

TRUNG QUỐC KÊU GỌI HỎA TÁNG THI HÀI MAO TRẠCH ĐÔNG

Nhà khoa học Trung Quốc Zhang Lifan, nghiên cứu lịch sử của đảng CS, cũng như luật sư Pu Zhiqiang ở Pekin mới đây đã phát động chiến dịch trực tuyến kêu gọi hỏa táng thi hài Mao Trạch Đông. Họ khẳng định rằng bản thân Mao mong muốn điều này. 
Theo lời nhà sử học, thi hài cựu lãnh tụ cần phải được hỏa thiêu như ý nguyện của người quá cố, cũng như theo quan điểm truyền thống của người Trung Quốc. Ngoài ra, bản thân lịch sử cũng thúc đẩy đến việc này. 

KỊCH BẢN CHÍNH TRỊ DÀNH CHO TRUNG QUỐC: XẤU HAY RẤT XẤU?

Phạm Chí Dũng - Sau vụ thảm sát ở Côn Minh, bầu không khí động loạn không chỉ áp chế xã hội mà cả với thể chế chính trị ở Trung Quốc. Những dấu hiệu ngày càng rõ nét về suy thoái kinh tế càng gợi cảm cho một cuộc khủng hoảng tương lai của đất nước “vĩ đại” này.
“Voi cưỡi xe đạp” – một hình ảnh mà giới quan sát phương Tây dành tặng cho Trung Quốc, xem ra đang mang tính linh ứng. Một lần nữa chúng ta cần phác ra những kịch bản biến động kinh tế – chính trị với độ dài trước mắt đến năm 2015 cho quốc gia vẫn đang say sưa với chủ thuyết “Trung Quốc trỗi dậy”.

Thứ Năm, 6 tháng 3, 2014

THA LA XÓM ĐẠO

Trần Việt Trình  - Trong thơ văn và âm nhạc của Việt Nam có một địa danh mà tên nghe rất dễ thương và lại có nét tôn giáo, đó là 4 chữ “Tha La xóm đạo”. Rất nhiều người đã nghe qua địa danh này nhưng chưa một lần đặt chân đến, không biết nó ở đâu cũng như không biết tại sao địa danh này lại có cái tên lạ tai như vậy.

Thứ Tư, 5 tháng 3, 2014

NGƯỜI VIỆT VÀ TRÂU ÚC, AI NGƯỜI, AI TRÂU?


Thủ hiến Bang Bắc Úc Adam Giles đến thăm 222 con trâu Úc tại Tây Bắc VN

Theo các nguồn tin từ Úc, các doanh nghiệp Việt Nam bắt đầu xúc tiến việc  nhập khẩu trâu Úc theo kế hoạch có thể lên tới 60.000 con mỗi  năm, tức là bình quân 5.000 con trâu úc sẽ được nhập về Việt Nam mỗi tháng.

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

CHUYỆN KỂ NĂM 2000: CUỐN TIỂU THUYẾT VỀ THÂN PHẬN CON NGƯỜI TRONG CÁI ÁC CỘNG SẢN

Phạm Đình Trọng - Say sưa phô trương sức mạnh bạo lực nhà nước, công an – tòa án – nhà tù, hơn nửa thế kỉ cầm quyền, nhà nước độc tài cộng sản Việt Nam đã vô cùng cần mẫn và tùy tiện tống hàng ngàn người dân Việt Nam lương thiện của nhiều thế hệ nối tiếp nhau vào ngục tù.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 1

CHƯƠNG 1
Có những điều hắn tưởng không bao giờ quên. Thế rồi hắn quên. Dù lúc xảy ra sự việc, hắn tự bảo: Mình sẽ nhớ suốt đời. Làm sao quên được những điều đáng nhớ như thế. Đó là những niềm vui hiếm hoi. Là những sự đau khổ đến tê dại. Không. Không thể nào quên được. Thế mà hắn quên. Thỉnh thoảng hắn muốn ôn lại quá khứ. Hắn không sao nhớ được. Kinh nhất là những đau khổ tột cùng mà cũng quên luôn. Tất cả không hằn được một đường vào nếp nhăn đại não. Có lẽ những nếp nhăn ấy đã bị lấp đầy rồi. Nên nó nhoè. Nó mang máng. Não hắn cứ bi những nhát búa dội vào đều đặn, liên tục. Nó lỳ.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 2

CHƯƠNG 4
Buổi chiều hôm ấy cũng như bao buổi chiều khác.
Những giây phút tự do cuối cùng của một ngày. Những giây phút chưa bị nhốt cuối cùng của một ngày. Chỉ lát nữa thôi, bọn hắn sẽ được lùa vào trong chuồng. Khoá. Nhốt. Như nhốt gà nhốt vịt. Như nhốt trâu bò.
Xam xám, vật vờ, cánh phạm đi quanh sân trại. Người đi một mình, nghiền ngẫm như bao chiều rồi nghiền ngẫm. Người khoác tay nhau rủ rỉ. Chẳng hiểu họ chuyện những gì. Chẳng qua là tri kỷ gượng mà thôi. Vì ở cái chốn này không một ai tin ai. Không một ai cởi mở cùng ai. Cũng có những ngoại lệ, cũng có những người tin nhau. Nhưng chẳng có chuyện gì để nói mãi cùng nhau suốt năm này sang năm khác, bởi vì cuộc đời tù của họ có gì đâu ngoài một chuỗi lặp đi lặp lại những đói, khổ, buồn, nhớ, tuyệt vọng...

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 3

CHƯƠNG 7
Già Đô lúc đó mới dậy hút. Hút thuốc lào đêm không cần kéo cho kêu. Chỉ hạ điếu dể điều chỉnh mức nước điếu là sẽ có tiếng kêu vừa phải. Già Đô lo cho hắn. Già không nói, nhưng hắn biết. Sự im lặng của già cũng là một lời động viên, một sự chia sẻ. Già là công nhân kỹ thuật của một xí nghiệp cơ khí, cũng bị đưa lên QN với hắn một lần. Tới QN hắn với già Đô cùng về một toán: toán tăng gia. Hắn làm đơn kêu oan, già Đô cũng làm đơn kêu oan. Nhưng không ai nói với ai. Hắn không biết già mắc tội gì. Chỉ biết khi từ 75 ra đi, già mày râu nhẵn nhụi. Lên đây già bắt đầu để râu. Mãi về sau, khi thân nhau, hắn mới biết già Đô đã lang bạt nhiều nơi đến thế.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 4

CHƯƠNG 10
Khu văn phòng trại trong, nghĩa là Tổng trại, nơi ông thiếu tá, chánh giám thị làm việc, ở cách trại của hắn khá xa. Đường đi quanh co sâu mãi vào rừng. Hắn chỉ nhớ được rằng toàn cây cối. Nhà lá ẩn trong những lùm cây. Một ông cán bộ trả lời khi hắn hỏi thăm đường:
- Các anh được về hở. Đi qua cái nhà kia khoảng trăm mét thì rẽ phải. Rồi đi thẳng hơn cây số nữa là đến.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 5

CHƯƠNG 13
Cuối tháng 9 -1954, hắn đã làm một cuộc hành trình cuốc bộ từ Việt Bắc về Hà Nội. Đúng hơn là về một làng gần thị xã Hà Đông, rồi đi ô-tô về Hà Nội. Cuộc đi bộ hàng trăm ki-lô mét kéo dài nhiều ngày ấy với hắn là những ngày hội. Không thấy mệt. Hay có thấy nhưng cứ hơn hớn. Lúc bấy giờ hắn cảm thấy người ta xếp đặt thế giới này cho bọn hắn. Như câu hát của trẻ em hiện nay “Trái đất này là của chúng mình". Bọn hắn toàn đi qua những vùng mới giải phóng. Những vùng Tây mới rút. Đồng bào, nhất là thanh niên và trẻ em các làng xóm quây lấy bọn hắn, ngắm nghía bộ quần áo màu cỏ của bọn hắn... Bọn hắn nhảy múa tới khuya và nằm ngử ở các gia đình, có khi ở sân đình. Rồi lại đi. Đi giữa ban ngày. Đi ngay trên đường nhựa. Đi và gặp nhiều đoàn khác cũng về xuôi.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 6

CHƯƠNG 16
Hắn không ngờ phải đứng chân ở Hà Nội mất hai ngày. Hắn tự nhủ: Ngọc đã phải chờ đợi hơn một ngàn ngày rồi, hai ngày nữa đáng là bao. Với lại cũng là ngoài ý muốn của hắn. ăn cơm ở nhà Lê Bàn xong, hắn đi gặp anh chị Diệu. Đang giờ làm việc, hắn đến thẳng tòa báo. ở một góc sân, một người cởi trần, đầu trăng xóa như bông, toàn bọt xà-phòng đang cuốc đất, chung quanh mấy con ngan đang đâm lông ống nhoai vào đớp giun. Hắn thông cảm với cái đầu trắng xóa ấy. Chả là trong tù xà-phòng hiếm lắm. Hắn gội đầu và cũng cứ xoa gãi tràng ngầu lên, rồi đi kỳ cọ chân tay, xong đâu đấy mới giội nước lên đầu. Nó ăn hết gầu, chỉ mất ít xà-phòng nhưng sạch. Người ấy trông quen quen. Hình như là Con-Đĩ-Ngựa. Một người hắn không bao giờ nghĩ đến trong những nám tháng tù tội. Đã quên hẳn đi rồi, như quên món bánh tráng nhìn thấy trong khi ăn bữa cơm tự do đầu tiên ở vệ đưòng chờ ô-tô đến.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 7

CHƯƠNG 19
Sớm hôm sau, hắn ra Bến Nứa. Trong túi hắn rủng rỉnh tiền. Anh chị Diệu cho. Một xe ca đã đông người ngồi. Và ở bậc lên xuống người đứng vòng quanh anh ét.
Hắn sấn đến. Hắn lách vào. Nhiều người làm như hắn, tiền cầm sàn trên tay, nhưng anh ét không thèm nhận tiền của ai. Anh mắng những hành khách già bằng tuổi bố mẹ anh như mắng con anh vậy.
- Hết vé rồi. Khổ lắm nữa.
- Đã bảo. Không tin thì cứ đứng đến mai.
Mọi người tản ra, buồn rầu. Nhớ đến chuyến xe tù trại về đây, hắn rút tờ lệnh tha ra. Quên cả xấu hổ nhục nhã, hắn ấp úng.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 8

CHƯƠNG 22
Lẽ ra hắn đã được về nhà sớm hơn. Hắn đã được ôm vợ con hắn vào lòng sớm hơn. Lẽ ra hắn bớt được hai cái Tết trong tù. Bớt được hai Tết, chứ không phải hai năm. Vì thực ra chỉ là mười bốn tháng.
Hắn đã được di lý từ Q.N về 75 vào giáp Tết năm 1971. Ngày thì hắn không nhớ. Hắn chỉ nhớ là gần Tết, vì trại đã mua trâu về chuẩn bị cho tù ăn Tết. Đi làm, qua cổng trại, lượn qua chỗ ngoẹo suối, chỗ ấy nước sâu và đứng, là nơi rửa rau vo gạo eủa nhà bếp. Trên bờ khúc ngoẹo ấy, chiều hôm trước đi làm về, bọn hắn chỉ thấy đống rau bắp cải già đã băm để sang hôm sau rửa và nấu. Mùa lạnh, kiểu ủ rau như vậy còn đỡ. Chứ về mùa nóng, rau muống băm ủ một đêm, hôm sau rau ở bên trong vàng hết. Lá rụng ra hấp hơi nóng sực. Rau muống của trại lại là thứ rau muống Trung Quốc, chính toán hắn trồng, gốc to như gốc nứa tép. Ông quản giáo bắt để già rau mới cho cắt. Nhiều ngọn bò dài như rau khoai lang. Cầm gốc rau hất mạnh lên đầu, rễ con ở các đốt vẫn còn đứt lịch phịch. Rau đã vậy. Nhà bếp lại cầm từng nắm băm như băm rau lợn, để sáng hôm sau bốc vào lồ xuống suối khuấy cho nhanh. Có bát rau còn cả một miếng phân bò khô dính vào rễ.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 9

CHƯƠNG 25
Buổi chiều định mệnh đã đến khi hắn được gọi ra gặp mặt. Giá như không có buổi chiều hôm ấy, không có buổi gặp mặt chiều hôm ấy, hắn đã được tha từ đầu năm 1972 rồi. Có nó, nên ông ấy đã bàn lại, cân nhắc lại và thấy rằng không thể tha hắn được. Các ông ấy đã định tha, nhưng các ông ấy đã nghĩ lại. Hắn phải tù thêm mười bốn tháng nữa. Mười bốn tháng chẳng là bao so với một đời người. Nhưng mười bốn tháng tù là đáng kể. Một ngày tù dài bằng mười thế kỷ ở ngoài đời. Hơn bốn trăm ngày nào ít ỏi gì đâu. Hơn bốn trăm ngày, nhưng lại có hai cái Tết tù, bốn cái bánh chưng con và sáu lạng thịt trâu kho ăn Tết.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 10

CHƯƠNG 28
Buổi tối.
Hắn ở nhà hắn buổi tối.
Bao nhiêu người tù đã mong ước được ở nhà mình buổi tối.
Hắn tự loại hắn ra để tưởng tượng được một buổi tối bình thường của vợ con hắn, khi hắn còn ở Hintơn.
Thằng Hiệp, cái Thương học bài. Bé Dương bắt mẹ kể chuyện cổ tích. Căn buồng êm ả. Ngọn điện sáng. Bức tranh Hemingway to treo trên tường của họa sĩ Thế Hùng vẽ tặng khỏng còn nữa. Không, không thể nào loại được hắn ra khỏi gia đình hắn. Bởi vì hắn đã có mặt ở nhà. Dù hắn không nói một câu. Dù hắn nằm ở phía ngoài chiếc giường ba xà. Vợ hắn nằm trong. Bé Dương nằm giửa. Bé ôm lấy mẹ, nhưng thỉnh thoảng lại quay sang phía hắn, sờ lên mạt hắn. Hắn cầm bàn tay xinh xắn, bé bỏng xoa xoa lên mặt mình. Bé Dương cười. Bé bảo mẹ:

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 11

CHƯƠNG 31
Cái dốc xoai xoải bến Tắm này là như thế. Dòng sông Đằng là như thế. Trong kịch bản phim đã ký hợp đồng với Cục Điện ảnh nhan đề Những người đang sống (và nhờ công sức của Nguyễn Vũ Phương, hắn đã được tạm ứng sáu trăm đồng) có một cảnh phà Tắm sang ngang. Hắn thích cảnh ấy. Đó là một đặc trưng thành phố hắn ở. Có thể dùng trực thăng quay toàn cảnh hai đầu bến lát đá xoai xoải, chiếc ca- nô xình xịch kèm cái phà to bè giữa dòng, rồi quay cận cảnh làm một cái travelling nét mặt từng người và cuối cùng đặc tả đôi trai gái yêu nhau đang qua phà Tắm về quê trình diện bố mẹ. Bến Tắm đã vào cả trong sáng tác vẫn như trước đây, cái bến phà gần gũi lần nào cũng qua hai lần ấy ở xa 75 là thé, thoáng đáng là thế, phóng khoáng mênh mỏng là thế mà cũng gắn bó với đời tù của hắn.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 12

CHƯƠNG 34
Hắn ở nhà ba ngày. Ba ngày ấy, hắn sống bằng cả ba kiếp sống. Cái hội chứng sống nhiều kiếp trong một lúc chỉ hắn mới có, chỉ những người mới ở tù ra mới có. Thực ra hắn chưa biết có nó. Hắn chưa ý thức được rằng mình mang bệnh ấy. Sống mà luôn nghĩ tới quá khứ, những ngày chưa bị bắt và nhưng ngày ở trong ấy, từ chuyện này lan man sang chuyện khác. Đúng là từ chuyện này lan man sang chuyện khác. Khi con Nguyệt nhổ tóc sâu cho hắn, thủ thỉ bên tai hắn, hạnh phúc êm đềm đến thế, hắn lại nghĩ đến con Thương ngày nào còn bé hơn con Nguyệt tẩm quất cho hắn. Và lại nghĩ đến Giang. Giang cũng nhổ tóc sâu cho hắn. Rồi con Nguyệt kéo tay hắn hớn hở: "Con với bố đi đến xem có bao nhiêu quả dứa đi. Năm nay dứa sai lắm, bố ạ". Hắn dẫn tay con bé cùng đi dọc bờ những rãnh xẻ trong vườn. Hai hàng dứa trồng hai mép rãnh đang ra những quả non. Hai bố con cùng đếm.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 13

CHƯƠNG 37
Đã mấy chục năm trôi qua kể từ ngày hắn được ra tù.
Người kể chuyện này lấy làm khó xử trong cách gọi hắn, trong cách đặt nhân xưng ngôi thứ ba cho hắn. Chả lẽ gọi hắn là ông, là ông ấy. Gọi một thằng tù như vậy sợ hơi khó nghe. Hơn nữa chắc bạn đọc đã quen với từ “hắn” trong suốt phần một.
Còn một lý do nữa: Cũng rất khó xác định tuổi tác của hắn. Người đoán hắn năm mươi. Người bảo sáu mươi. Người nhìn mái tóc bạc và nét mặt nhăn nheo của hắn, cả quyết: Hắn không thể dưới sáu mươi nhăm tuổi.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 14

CHƯƠNG 40
Ngọc bảo hắn:
- Sắp dán túi ni-lông rồi. Em đã làm đơn xin công ty. Nhà mình được một suất. Nhưng lần này không nhận cá nhân mà phải tổ chức thành một tổ, do ông Quỳnh, phòng kỹ thuật, đứng ra chịu trách nhiệm trước công ty. Hắn phấn khởi. Chờ. Phải chờ. Hắn đã quen chờ. Hắn đã học được bài học: Phải biết chờ đợi. Cuộc đời là một sự chờ đợi. Cao hơn chờ đợi, cuộc đời còn là hy vọng nữa. Hoàn cảnh dù khốn nạn đến đâu, cũng cứ hy vọng. Đó là cái phao bám vào để đủ sức trôi dạt giữa đại dương số phận. Trong khi chờ đợi. trong khi hi vọng thì tất nhiên là sống trong thực tại tối tăm.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 15

CHƯƠNG 43
Thỉnh thoảng Len lại cùng với Giang đến chơi nhà hắn. Len xin hắn dán túi và nhìn những bó túi ni-lông óng ả đã dán hoặc chưa dán nằm ở một góc nhà. Cái giống này nặng. Ba bố con phải xuống tận quá Bốt Vuông xe về. Hai chuyến xe cải tiến đầy. Dễ đến mấy tạ. ông Quỳnh nhận thế nào giao thế ấy. Nghĩa là giao theo bó. Mỗi bó một trăm túi. Thôi thì đủ loại. Có loại hình ống chỉ đưa một đường là thành túi Có loại thành từng miếng chữ nhật dài, phải gấp lại dán hai đường hai bên. Có loại là hai mảnh rời, phải dán ba đường. Loại to. Loại nhỏ. Loại đút vừa chiếc áo sơ-mi. Loại to bằng nửa cái bàn, ni-lông dày dán đến khổ. Mỗi đường dán dài gấp đôi. Mỏ hàn phải đưa rất chậm mới “ăn” vì ni-lông dày, cứng.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 16

CHƯƠNG 46
Cái hợp tác xã làm miến chính thức sản xuất không quá một tuần lễ. Tráng, phơi, gỡ bánh da (thao tác này khó, bánh giỏn quá thì bị vỡ). Xếp xuống đất cho nó ẩm lại để chờ đem đi thái.
Hắn ở lì dưới đó, không về nhà. Buổi trưa ăn nhì nhằng cái bánh chưng, buổi chiều thì Ky về nhà, còn hắn và Giang được con Thương hoặc thằng Hiệp mang cơm đến (lúc bấy giờ mới có xe đạp). Cứ như những ngày chủ nhật trong tù, một người được quả tắc và hai anh em ăn chung.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 17

CHƯƠNG 49
Cái cơ chế thị trường tự phát và cứ tồn tại không chịu chết dù bị dẹp đi dẹp lại ấy đã dạy cho hắn biết rằng: Tháng Chạp âm lịch là tháng căng thẳng nhất về thuốc. Từ đầu tháng mậu dịch đã không bán thuốc ra nữa. Để chuẩn bị cho Tết Nguyên Đán. Thuốc đắt vọt.
Nhị Thanh, Trường Sơn cũng đắt như tôm tươi. Khi đó nếu được “Đoàn chiền thanh xí nghiệp “ một tút thuốc Đrao coi như đã có gần nửa tháng lương rồi. Đó là thời gian hốt tiền của mậu dịch viên bách hoá, của những người ký giấy phân phối. Mỗi ngày một cửa hàng lọt ra thị trường vài chục cây thuốc lá là có cả tiền nghìn. Mỗi mậu dịch viên có cả một đám “vệ tinh” là “con buôn”. Cuối năm cái gì chẳng ra tiền. Chiếu, vải hoa, chỉ. Bát, chén. Ô S mua xi-mi-li, ô nữ mua xa-tanh. Một vốn mười lời. Ai làm chủ hàng hoá, người ấy làm chủ xã hội. Đến nhà các mậu dịch viên có cả những chủ nhiệm, giám đốc, uỷ viên uỷ ban... Họ cũng cười nịnh các mậu dịch viên học lớp 7 dở dang, nói ngọng... Họ tự nguyện xin việc: Chuyển cho chồng cô mậu dịch viên về du lịch, bố trí cho con bà cửa hàng phó về bến xe khách, có cần xi-măng không, họ chạy cho vài tấn v. v...

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 18

CHƯƠNG 52
Già Đô xuất hiện ở hành lang cũng bất ngờ như ông Hoàng xuất hiện ở hành lang. Cái hành lang vô thức in bóng những con người vóc dáng khác nhau (ông Hoàng cao lớn áo khoác ni-lông Đức loạt soạt, già Đô còm róm áo bông vá víu) ở hai cực đối nghịch nhau, nhưng cả hai cùng từ những điểm xuất phát giống nhau, đã từng có những tương đồng và giờ đây vẫn có những tương đồng.
Lúc đó là trưa, cả nhà đang quây quần quanh mâm cơm. Bữa cơm trưa bao giờ cũng vội. Để tranh thủ ít phút nghỉ ngơi trước khi Ngọc đi làm và lũ trẻ di học buổi chiều. Thằng Dương bưng bát tự ăn, không phải bón nữa. Nó bỗng ngừng ăn, nhìn ra cửa. Cái cùi dìa cầm tay lơ lửng bên trên đùi. Cũng chẳng ai để ý đến nó. Nó cứ nhìn chằm chằm ra ngoài, hai bàn tay (có cả cái cùi dìa) nâng nâng ngang ngực.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN 19

CHƯƠNG 55
Trước khi gặp già Đô lần cuối cùng cạnh đống rác gần cửa nhà hát vài tuần lễ, hắn đã được yết kiến ông Trần. Đó là điều hắn ao ước mong đợi từ ngày hắn được ra khỏi trại. Cũng như ở trong tù hắn đã mong mỏi biết bao về cuộc gặp giữa ông và anh Chân. Bởi vì ông là người quyết định số phận của hắn. Ông là người đã ký vào bản án tử hình của hắn. Có thể ông không định khai đao. Nhưng rồi ông đã phải khai đao. Ông không định trói hắn vào cọc và hạ lệnh cho đội hành quyết siết cò. Nhưng rồi ông lại làm như vậy. Tình thế xô đẩy. Có lúc chính ông cũng không làm chủ được hoàn cảnh. Hắn mong mỏi được gặp ông cũng chỉ vì ông có phép mầu, làm cho đầu hắn đã bị chặt lìa khỏi cổ dính lại với thân mình, làm cho lồng ngực hắn bị dạn bắn thủng lỗ chỗ, máu phun phè phè, bỗng dưng lành lại, da thịt mịn màng.

CHUYỆN KỂ NĂM 2000 - PHẦN CUỐI

CHƯƠNG 58
Thế là hắn đã bị bịt kín mọi lối. Chỉ còn một chút ánh sáng ở con đường dẫn đến ông Hoàng. Lại một lần nữa hắn được gặp ông Hoàng ở nhà khách thành phố vào một buổi tối. (Gần như những dịp về công tác tại P, có điều kiện, ông lại gặp hắn). Hắn thuật cho ông nghe mọi chuyện, từ chuyện ông Trần tới chuyện ông Khuổng. Ông nghe và im lặng.
Hắn không thấy vẻ bực bội trên khuôn mặt nhân hậu của ông, mặc dù rõ ràng như vậy là những người cán bộ cũ của ông gây ra việc oan trái nhưng không chịu sửa. Hơn thế, họ còn quyết chống lại ông, tuyên chiến với ông. Hắn lo sợ, vì hắn, ông đã bị xô đẩy vào một tình thế khó xử. Hắn nhìn ông như người có lỗi.

LUẬT SƯ TRẦN VŨ HẢI - ĐỀ NGHỊ TRIỆU TẬP CÁC LÃNH ĐẠO NHÀ NƯỚC RA ĐỐI CHẤT TRONG VỤ ÁN TRƯƠNG DUY NHẤT

Kiến nghị của luật sư Trần Vũ Hải, luật sư bào chữa cho nhà báo Trương Duy Nhất
Tài liệu này do gia đình ông Trương Duy Nhất gửi đến và đề nghị đăng theo yêu cầu của ông muốn công bố các tài liệu công khai liên quan đến vụ án ngày 4/3/2014.
Đây là kiến nghị của luật sư Trần Vũ Hải yêu cầu triệu tập những người bị hại hoặc người có quyền lợi và nghĩa vụ liên quan trong vụ án Trương Duy Nhất và những người thực hiện giám định đến phiên tòa sơ thẩm, đảm bảo xét xử đúng Hiến pháp và luật định.

BÔXIT TÂY NGUYÊN - ĐẠI HOẠ DÂN TỘC VIỆT

Kỳ I: Nhà máy Alumina Tân Rai (Lâm Đồng): Những quả bom đã được kích hoạt
FB Người Xứ Bố Sơn - Như hầu hết mọi người đã biết, dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên là một loạt các dự án khai thác mỏ bô xít ở khu vực Tây Nguyên, Việt Nam. Dự án này đã gây ra nhiều ý kiến tranh cãi khác nhau trong dư luận, báo chí, Quốc hội. Hiện nay, Tập đoàn Công nghiệp Than - Khoáng sản Việt Nam (TKV) đã và đang tiến hành triển khai thăm dò, đầu tư khai thác bô-xít, luyện alumina tại Tân Rai(huyện Bảo Lâm – tỉnh Lâm Đồng).

TRUYỀN HÌNH NHÀ NƯỚC NÓI VỀ VỤ DÀN DỰNG BẮT BÙI THỊ MINH HẰNG VÀ TÍN ĐỒ PHẬT GIÁO HÒA HẢO Ở LẤP VÒ


Cuối phóng sự sau đây khán giả được người ta dạy cho bài học cảnh giác là không nên tin những thông tin của người xấu, vì như thế là vi phạm pháp luật. Nhưng chỉ cần xem video này với một chút tư duy phân tích, chứ chưa cần đọc các tin "lề trái" hay "phản động", là người ta có thể thấy nó có dấu hiệu thiếu trung thực:

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

CÔNG AN ĐỒNG THÁP: LÀM SAI LUẬT THÌ GIỎI, NGỤY TẠO THÌ CHỨNG CỨ ĐỂ GIAM NGƯỜI THÌ QUÁ TỒI – PHẦN 1


Phạm Lê Vương Các - Ngày 27/2/2014 chương trình “Vì An ninh Tổ quốc” của Đài truyền hình Đồng Tháp thực hiện phóng sự về việc bắt giữ ông Nguyễn Bắc Truyển và khoảng 20 người liên quan trong vụ án này.
Cảnh quay đã được chuẩn bị một cách chu đáo công phu ngay từ lúc vụ việc xảy ra, nhằm mục đích miêu tả lại toàn bộ diễn biến của vụ việc, cho dư luận thấy những người bị bắt giữ trong vụ án này đã vi phạm pháp luật, và Công An Đồng Tháp đã thực hiện đúng theo quy định pháp luật.
Ai sai?
Mở đầu phóng sự nêu: Ngày 9/2/2014 CA Đồng Tháp nhận được yêu cầu phối hợp của Cơ quan CSĐT CA TP. HCM về việc hỗ trợ áp giải, bắt giữ đối tượng Nguyễn Bắc Truyển, sinh năm 1968, thường trú tại Bến Vân Đồn, Quận 4 TP. HCM, tạm trú bất hợp pháp tại xã Long Hưng B, Huyện Lấp Vò-Đồng Tháp, có liên quan trong vụ án lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, theo Quyết Định khởi tố hình sự số 488-01 ngày 14/11/2013 của CQ CSĐT CA TP.HCM. Tuy nhiên khi lực lượng làm nhiệm vụ đến trao giấy mời về cơ quan làm việc, thì đối tượng Nguyễn Bắc Truyển và những người trong nhà không hợp tác, khóa cửa nhà, cố thủ bên trong và có những lời nói hành động chống đối xúc phạm đến lực lượng thi hành công vụ...
Thứ nhất, thông tin đầu tiên được nêu ra là việc CA Đồng Tháp hỗ trợ áp giải, bắt giữ đối tượng Nguyễn Bắc Truyển theo yêu cầu của CA TP.HCM. Thế nhưng CA Đồng Tháp lại không tiến hành tiến hành việc bắt giữ, mà lại đi  “trao giấy mời” về cơ quan làm việc???
Vậy thì việc “trao giấy mời” này được thực hiện như thế nào? Qua đoạn video có rất nhiều người đàn ông không mặc sắc phục theo quy định của công an khi làm nhiệm vụ, đã xông vào sân, bao vây trước cửa nhà của vợ chồng ông Nguyễn Bắc Truyển. Trong đó thấy rõ có một người đàn ông không mặc sắc phục công an,  một tay cầm một tờ “giấy mời” đưa lên, tay kia đập vào tấm cửa kính nhà vợ chồng ông Truyển.
Với hành vi "trao giấy mời" như thế này, ông Truyển không buộc phải thực hiện nghĩa vụ của mình. Bỡi lẽ về nguyên tắc nếu công an cấp tỉnh, huyện vào nhà người dân làm nhiệm vụ, cho dù có được phép hóa trang trong trường hợp này đi chăng nữa, thì cũng  phải có sự hỗ trợ của công an khu vực mặc trang phục đúng quy định của ngành, đề người dân biết  phân biệt đâu là thật và đâu là giả. 
Căn cứ vào Điều 5 Quyết định số 2818 /QĐ-BCA quy đinh về Văn hóa giao tiếp và ứng xử của Côn an khu vực thì  trang phục của Công an khu vực khi làm nhiệm vụ phải mặc đúng trang phục công an theo Điều lệnh Công an nhân dân.
Nhưng xem video những người bao vây nhà vợ chồng ông Truyển đều không thấy trang phục của công an khu vực, mà chỉ là hình ảnh của những người ăn mặc bình thường, xông vào và bao vây và đập cửa như những côn đồ, thì ông Truyển khóa trái cửa, cố thủ bên trong đó là hành vi hợp lý. Vì ở Việt Nam, công đồ bao vây nhà của một người dân trước sự chứng kiến của Công an không phải là chuyện hiếm.
Một khi cơ quan thi hành công vụ làm sai quy định ngay từ đầu cho hành vi đầu tiên là “đưa giấy mời”, thì dừng đòi hỏi một công dân phải chấp hành và tuân thủ cho các yêu cầu tiếp theo của công an.
Thứ hai, theo như phóng sự này cáo buộc thì ông Truyển và gia đình có những lời nói hành động chống đối xúc phạm đến lực lượng thi hành công vụ.
Nhưng xem qua video thì chúng ta không thấy bất kỳ hành động nào có thể coi là “chống đối lực lượng thi hành công vụ” của ông Truyển. Hành động của ông Truyển trong video là dùng điện thoại để quay lại cảnh công an đang bao vây nhà mình. Đây là việc làm phù hợp nhằm giám sát những người thi hành pháp luật. Nó không được xem là hành động chống đối.
Và trong video, chúng ta thấy ông Truyển từ trong nhà nói vọng ra, nhưng không thể xác định rằng ông Truyển đã nói những gì vì phóng sự đã cắt đi phần âm thanh tiếng nói của ông Truyển.
Tại sao chương trình truyền hình An ninh Đồng Tháp không đưa lên đoạn âm thanh mà ông Truyển đã nói, để làm bằng chứng cho cáo buộc “xúc phạm đến lực lượng thi hành công vụ”. Truyền hình An ninh Đồng Tháp đã “dám” đăng tải tới lời nói “Đả đảo cộng sản” từ miệng của một của một quần chúng nhân dân đã chứng kiến, thì tại sao không dám đưa âm thanh lời nói của ông Truyển “xúc phạm đến lực lượng thi hành công vụ” như thế nào, để lấy đó làm bằng chứng buộc tội ông Truyển?Như vậy có thể nói rằng, chương trình truyền hình An ninh Đồng Tháp cáo buộc ông Truyển có những lời nói, hành động chống đối xúc phạm đến lực lượng thi hành công vụ mà không thể đưa ra được bất kỳ một bằng chứng nào, thì đủ cơ sở để nói rằng cáo buộc này vô căn cứ, vu khống ông Nguyễn Bắc Truyển và gia đình ông.
Bắt người trái luật
Sau khi quay cảnh công an Đồng Tháp xông vào nhà, trấn áp và bắt giữ thành công, áp tải ông Truyển lên một chiếc xe thùng chuyên dụng, thì phóng sự tiếp tục có đoạn:
“Dưới sự chỉ đạo trực tiếp của giám đốc CA Đồng Tháp, các lực lượng CA Đồng Tháp đã hỗ trợ thành công CA TP. HCM thi hành việc áp giải đối tượng Nguyễn Bắc Truyển về CQCS Điều tra CA TP.HCM để tiếp tục điều tra làm rõ hành vi lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Trong thời gian chờ đợi Viện Kiểm Sát Nhân Dân TP.HCM phê chuẩn lệnh tạm giam, ngày 10/2/2014 Cơ quan Cảnh sát Điều tra Công an TP. HCM tạm thời trả tự do cho ông Triển. Sau đó một số trang mạng cho rằng lực lượng CA ĐT vô cớ bắt giữ đối tượng Nguyễn Bắc Truyển.”
Qua tình tiết này cho thấy, lúc CA Đồng Tháp bắt giữ ông Truyển đã không có sự phê chuẩn của Viện Kiểm Sát Nhân dân TP. HCM. Đến khi bắt về rồi cũng không được chấp thuận của Viện Kiểm Sát. Ông Truyển không thuộc trường hợp "bắt khẩn cấp" nhưng CA vẫn xông vào nhà trấn áp và áp tải ông Truyển về đến CA TP. HCM. Nhưng khi đến nơi thì CA. TP HCM phải trả tự do cho ông Truyển.
Như vậy, đây là hành vi bắt giữ người tùy tiện của CA Đồng Tháp, không tuân theo trình tự, quy định pháp luật về việc bắt giữ người. Nếu có sự phối hợp của CA. TP HCM trong việc bắt giữ này thì cả hai cơ quan này đã làm sai luật. Bắt giữ không chứng cứ, dùng cáo buộc mơ hồ là “liên quan đến vụ án lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản”.
Hơn hết, phóng sự đã áp đặt vào trong suy nghĩ của người xem rằng, ông Truyển như là một tội phạm, và không sớm thì muộn cũng là một tội phạm, bằng cách sử ngôn từ theo kiểu suy diễn vô căn cứ như  “tạm thời trả tự do”, “chờ đợi Viện kiểm Sát phê chuẩn”.
Đứng từ góc độ của một người làm truyền hình, cũng như một chương trình đại diện cho tiếng nói của ngành CA Đồng Tháp, thì phóng sự này đã vi phạm nghiêm trọng đến nghiệp vụ báo chí, cũng như  vi phạm đến nguyên tắc “suy đoán vô tôi” khi Hiến pháp đã viết rõ không ai bị xem là tội phạm cho đến khi có một bản án xét xử của tòa án đã có hiệu lực pháp luật.
Giám đốc công an ngụy biện
Đoạn phóng sự được tiếp tục với lời giải trình của Giám đốc CA Đồng Tháp, Thiếu tướng Nguyễn Minh Thuấn: “Chúng tôi quán triệt và thông suốt những quy định của Hiến pháp và Pháp luật Việt Nam. Do vậy vào ngày 9/2/2014 lực lượng CA Đồng Tháp không có bắt giữ Nguyễn Bắc Truyển mà chúng tôi thực hiện về việc phối hợp đối với Cơ quan CSĐT CA TP. HCM để áp giải Nguyễn Bắc Truyển đang tạm trú bất hợp pháp tại Lấp Vò- Đồng Tháp về CQCSĐT Công an TP.HCM để làm rõ hành vi lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản, mà, cơ quan Điều tra CA TP. HCM  đã khởi tố vụ án”.
Qua lời ông Thuấn, chúng ta có thể thấy ông đang né tránh trách nhiệm cho vụ bắt giữ tùy tiện ông Truyển bằng cách lập luận “không có bắt giữ” mà chỉ... “phối hợp để áp giải” ông Truyển về Cơ quan CSĐT TP.HCM.
Sự ngụy biện cho việc bắt giữ trái pháp luật này, được ông Thuấn dùng một mệnh đề lấp liếm để áp đặt cho người nghe bằng câu nói mở đầu: “Chúng tôi quán triệt và thông suốt những quy định của Hiến pháp và pháp luật Việt Nam”. Đúng là tài thât! Giữa một rừng luật ở Việt Nam, cho tới giờ này chưa từng có một nhà nghiên cứu là Giáo sư, Tiến sỹ Luật dám cho rằng mình là người “thông suốt những quy định của Hiến pháp và Pháp luật Việt Nam”. Thế mà ông Giám đốc CA Đồng Tháp, Thiếu tướng Nguyễn Minh Thuấn lại tuyên bố “mạnh miệng” như vây?
Tìm kiếm thông tin trên google thì được biết ông Thuấn có bằng Thạc sỹ luật. Nhưng đối với những người đã học qua luật, hay cho tới một người dân chưa tiếp cận các khái niệm về luật, khi nói về Hiến pháp và pháp luật thì ai cũng đều nhắc đến việc “tôn trọng, tuân thủ, chấp hành” đối với Hiến pháp và pháp luật, chứ chẳng có ai khi nhắc đến Hiến pháp và pháp luật lại đi dùng cái sự “quán triệt và thông suốt” như ông.
Bên cạnh đó, phát ngôn của ông mang tính hằn học và không đúng đúng chuẩn của một người đang thi hành pháp luật, đặc biệt là đang ở cương vị là Giám đốc CA tỉnh, khi ông nói “Nguyễn Bắc Truyển đang tạm trú bất hợp pháp tại xã Long Hưng B, Huyện Lấp Vò- Đồng Tháp”.
Không có một văn bản pháp luật nào đề cập đến khái niệm hay mô tả cho việc “tạm trú bất hợp pháp” là như thế nào. Trong Luật Cư trú và các Thông tư hướng dẫn liên quan đến việc tạm trú, chỉ quy định cho việc có hoặc không Đăng ký tạm trú. Giả sử ông Truyển không đăng ký tạm trú thì cơ quan chức năng cần nhắc nhở cho ông Truyển đăng ký tạm trú. Nếu sau khi nhắc nhở mà không chấp hành thì có quyền kiểm tra và tiến hành xử phạt. Nếu giả sử ông Truyển đã từng  bị xử phạt vì không đăng ký tạm trú khi ở đây, thì đó cũng chỉ được xem là hành vi vi phạm quy định về việc đăng ký tạm trú, chứ không thể gọi là “tạm trú bất hợp pháp” như ông Thuấn nói.
Qua việc ông Thuấn xua quân xông vào nơi ở hợp pháp của công dân, bất chấp pháp luật để tiến hành bắt ông Truyển, và việc sử dụng những phát ngôn hằn học,chỉ thể hiện rằng ông Thuấn đang dùng quyền uy của mình để "tống khứ" một công dân Việt Nam là ông Truyển ra khỏi khu vực địa lý mà ông đang quản lý. 
“Giấu đầu lòi đuôi”
Đoạn tiếp theo phóng sự này đã vô tình lột tả được bản chất của vụ việc này bằng đoạn: “Vào khoảng tháng 5/2013 đối tượng Nguyễn Bắc Truyển đã lén lút về xã Long Hưng B, Huyện Lấp Vò- ĐT móc nối với các phần tử xấu, lợi dụng tôn giáo, tuyên truyền để chống đối Đảng và Nhà nước ta. Hành vi trên của Nguyễn Bắc Truyển đã vi phạm pháp luật.”
Phóng sự gán ghép cho sự xuất hiện của ông Truyển tại xã Long Hưng B, Huyện Lấp Vò- ĐT là “lén lút”. Khi nói đến một hành vi “lén lút” nào đó thì chúng ta nghĩ ngay đến các hành động, việc làm xấu xa, cần phải dấu giếm. Tuy nhiên việc ông Truyển đến cư ngụ tại địa bàn nêu trên không phải là hành vi “lén lút” như phóng sự đã nêu. Bỡi lẽ, cộng đồng sử dụng facebook đều biết ông Truyển đang cư ngụ tại đây cùng với một người vợ sắp cưới của mình. Thông tin này được ông loan tải rộng rãi trên facebook cá nhân ngay từ khi ông Truyển đến xã Long Hưng B, và mới đây nhất ông còn sử dụng nó để mời bạn bè, người thân đến tham dự lễ cưới của ông tại đây.
Như vậy phóng sự này sử dụng đến thuật ngữ “lén lút” nhằm cho người xem diễn dịch rằng ông Truyển đến đây để làm một việc xấu xa, đáng lên án và lồng ghép việc "lén lút" này nhằm mục đích "chống Đảng và nhà nước". Nhưng người xem phóng sự dễ dàng nhận ra, và ý đồ này đã thất bại, khi phóng sự không thể đưa ra được bất kỳ một bằng chứng nào, thông tin cụ thể để chứng minh. Cũng là lối quen thuộc để giải quyết vấn đề một cách nhanh chóng, bằng cách quy kết là "phần tử xấu, lợi dụng tôn giáo để chống Đảng và Nhà nước", như vậy là "vi phạm pháp luật".
Điều quan trọng hơn, từ chỗ Công an Đồng Tháp bắt giữ ông Nguyễn Bắc Truyển với lý do liên quan đến vụ án lạm dụng tín nhiệm để chiếm đoạt tài sản, thì nay bỗng dưng lại nhảy qua tội danh “móc nối với các phần tử xấu, lợi dụng tôn giáo, tuyên truyền để chống đối Đảng và Nhà nước ta”.
Điều này cho thấy, sau khi ông Truyển không bị bắt giam ở TP. HCM, Công An Đồng Tháp như “bị hố” cho việc bắt giữ tùy tiện vừa qua, bị công luận và quốc tế lên án, nên cố gắng dựng nên phóng sự này để biện minh cho hành vi bắt giữ người trái luật này.
Thay vì sử dụng đến các bằng chứng và các lập luận thuyết phục để cáo buộc cho một hành vi phạm tội, thì CA Đồng tháp chỉ có thể dùng đến các biện pháp trấn áp, rồi vu khống, rồi quy chụp cho ông Truyển từ tội danh này sang tội danh khác một cách hồ đồ.
Thủ thuật này dù được sự tiếp sức của chương trình truyền hình An ninh tỉnh Đồng tháp, bằng cách chuẩn bị trước máy quay, tường thuật chi tiết diễn biến của vụ việc, cũng như được dàn dựng công phu, nhưng nó lại bộc lộ sự thiếu logic trong lập luận, cũng như không đưa ra được bất kỳ bằng chứng nào để chứng minh là ông Truyển vi phạm pháp luật. 
Về phần ông Nguyễn Bắc Truyển, ông là người được biết đến với các hoạt đông cho dân chủ và nhân quyền. Sử dụng đến các tội danh hình sự để gán ghép và quy chụp cho các hoạt động dân chủ và nhân quyền là cách thức thường được các Cơ quan Công an điều tra sử dụng trong thời gian qua.
(Còn tiếp phần 2, phân tích về những cáo buộc tiếp theo từ phóng sự, và quyết định khởi tố 3 trong số 20 người từ vụ việc này.)
Phạm Lê Vương Các