Thứ Bảy, 24 tháng 8, 2013

TUYỂN TẬP THƠ THƠ BÙI GIÁNG - PHẦN 1


AI ĐI TU

Trời sầu đất muộn thế ru
Ban đầu em đã đi tu vội vàng
Chân trời oán hận tràn lan
Lỗi từ phương trượng u hàn niềm hoa
Bây giờ ngó lại người ta
Gẫm rằng thiên hạ ai là đi tu.

ĂN MẶC NÂU SÒNG

Thấy nàng ăn mặc nâu sồng 
Bỗng mơ tưởng tới ruộng đồng hoang liêu 
Lầu xanh dứt nhịp phù kiều 
Tà xiêm bạo động tư triều giậy cơn 
Nâu sồng ăn mặc sớm hôm 
Ðêm nằm ngó nguyệt sáng dòm song the.


ANH LÙA BÒ VÀO ĐỒI SIM

Anh lùa bò vào đồi sim trái chín
Cho bò ăn cỏ giữa rừng sim
Anh nhìn lên trời xanh đỏ chín
Anh ngó bốn bề cây lá gió rung rinh
Anh nằm xuống để nhìn lên cho thỏa
Anh thấy lòng mở rộng đón trời xanh
Chim ngây ngất vào trong đôi mắt lả
Anh lim dim cho chết lịm hồn mình
Anh quên mất bò đương gặm cỏ
Anh chỉ nghe tiếng cọ rì rào
Có hay không ? bò đương gặm đó ?
Hay là đây tiếng gió thì thào ?
Hay là đây tiếng suối lao xao
Giữa giòng cỏ xuôi ghềnh chảy xuống ?
Mùi thoang thoảng lách lau sương đượm
Mùi gây gây gấy gấy của hương rừng
Mùi lên men phủ ngập mông lung
Không biết nữa mà cần chi biết nữa
Cây lá bốn bên song song từng lứa
Sánh đôi nhau như ứa lệ ngàn ngàn
Hạnh phúc trời với đất mang mang
Với bò giữa rừng hoang đương gặm cỏ
Với người ngó ngất ngây đương nằm đó
Không biết trời đất có ngó mình không
Vĩnh Trinh - Thạch Bàn 1950

ANH SỰC NHỚ

Anh sực nhớ Sơn Chà Phường Rạnh
Anh sực nghe mưa tạnh gió chiều
Hoàng hôn trút mộng hoang liêu
Sông dài biển rộng ngọn triều đang dâng
Mà em ở cô đơn khóm trúc
Một xóm làng hiu hắt xa xôi
Anh mang nhung nhớ cuối trời
Ngóng về thôn ổ đầu đời quạnh hiu
Anh biết rõ từ chiều qua sớm
Sớm chiều em vui chớm chợt buồn
Một mình nhìn bóng sương buông
Vui là vui gượng yêu thương đau ngầm
Cũng có lúc sương đầm lá cỏ
Gió vi vu bày tỏ nỗi niềm
Mỉm cười môi thắm mắt tiên
Niềm vui rất mực thuyền quyên muôn đời
Anh ướm hỏi rồi thôi không dám
Quen thân gì mà gạn gùng gì
Thõng tay chân bước bước đi
Buồn tênh niệm tưởng nhu mỳ giai nhân
Bùi Giáng
( trích tập thơ Như Sương )

ANH VÀ EM VÀO RỪNG

Vào rừng nhặt củi cùng em
Đói lòng ăn đỡ trái sim, hột chà là
Khát lòng uống suối ngọc ngà
Trưa chói chang nắng suối ngà tắm chơi
Rồi đến lúc nắng chiều trời xế
Củi bó rồi, bệ vệ đưa vai
Nâng lên, lưng thẳng, dặm dài
Xuống rừng kĩu kịt miệt mài về thôn
Em bước trước , bồn chồn ngoảnh lại
Anh đi sau gánh trái vai đau
Nhìn anh nhăn nhó mệt đừ
Ghé vai em bảo hãy nhường cho em
(trích tập thơ Như Sương )
ÁO XANH
Lên mù sương, xuống mù sương
Bước xa bờ cỏ xa đường thương yêu
Tuổi thơ em có buồn nhiều
Thì xin cứ để bóng chiều đi qua
Biển dâu sực tỉnh giang hà
Còn sơ nguyên mộng sau tà áo xanh .
1926 - 1998

BAO GIỜ

Bằng bút chì đen
Tôi chép bài thơ
Trên tường vôi trắng

Bằng bút chì trắng
Tôi chép bài thơ
Trên lá lục hồng

Bằng cục than hồng
Tôi đốt bài thơ
Từng phút từng giờ

Tôi cười tôi khóc bâng quơ
Người nghe người khóc có ngờ chi không.

BÉ CON ƠI

Rong rêu ngày tháng rong chơi 
Tìm xuân tinh thể chốn nơi nào là 
Sưu tầm túy vũ cuồng ca 
Hồn nhiên như thể như là hài nhi? 
Chiêm bao tóc thuận tơ tùy 
Tồn sinh nặng nhọc nhu mỳ ở đâu 
Ngữ ngôn khép kín mặc dầu 
Hùng tâm tim máu óc đầu mở ra 
Dịu dàng cuối lá đầu hoa 
Mười về châu lệ chín sa dòng dòng 
Miêu Cương mạc ngoại hoài mong 
Hồng hoang chíb bệ tấm lòng đầu thai 
Mùa xuân hiện giữa ngàn mai 
Nguyên hình Nữ Chúa trên ngày phù du. 

thơ Bùi Giáng 
Thế Kỷ 1994

BỜ LÚA

Em chết trên bờ lúa 
Để lại trên đường mòn 
Một dấu chân bước của 
Một bàn chân bé con 
Anh qua miền cao nguyên 
Nhìn mây trời bữa nọ 
Đêm cuồng mưa khóc điên 
Trăng cuồng mưa trốn gió 
Mười năm sau xuống ruộng 
Đếm lại lúa bờ liền 
Máu trong mình mòn ruỗng 
Xương trong mình rã riêng 
Anh đi về đô hội 
Ngó phố thị mơ màng 
Anh vùi thân trong tội lỗi 
Chợt đêm nào gió bờ nọ bay sang

BỮA NAY RUỘNG NHỚ

Ruộng đồng mọc lúa
Ruộng đồng mọc lúa quanh năm
Em về đại lộc tôi nằm Bình dương
K ra hai nẻo lộn đưng
Sầu riêng châu chấu một nưng năm xưa


Ruộng đồng không mọc
Ruộng đồng không mọc lúa mùa
Từ hôm cánh tr¡ng cò lưa tiếng buồn
đêm nào nhỏ giọt khe mương
đêm này rớt hột mù sương bây gi .


Bữa nay ruộng nhớ
Bữa nay ruộng nhớ lưng tri
Thông ngàn lũng tạ núi ngồi chiêm bao
Ra đi mang hận hội nào
Cổng xô còn vọng điệu chào bay ngang.

BUỒN ĐÃ NHIỀU

Buồn đã nhiều giờ xin vui nhiều nữa
Nhiều không xong thì ít cũng được rồi
Miễn tí chút long lanh là đủ lắm
Cạn ly này ? nâng nhẹ nhẹ lên môi
Thử gắng gượng làm bài thơ chưa biết
Đã biết rồi ? chưa biết , nói cho vui
Từ vạn thuở , trăm năm là bất diệt
Từ thiên thu , chỉ đón một đời người
Em chịu đón hay là không chịu đón'
Chịu đón thì đón rước cho tươi vui
Đừng mặc cả éo le là lẫn lộn
Lẫn lộn là hỗn độn lấp chôn vùi
Những từ đó về sau sẽ có lúc
Bất thình lình tuế nguệt tới sau lưng
Không báo trước là giây hay là phút
Là giờ nào tất mệnh đóng kín bưng
Hai cánh cửa khóa chặt đời chưng hửng
Mặc tồn sinh gắng sức rúc chui ra
Và lúc đó còn đâu giờ để tưởng
Tới máu tim tiều tụy với ruột rà
Nằm im dưới đất thiết tha
Thương yêu đứt ruột lá hoa trên đời
Còn đâu nữa dịp phanh phơi
Tan hoang hào lũy dưới trời dửng dưng
Giận hờn đã lắm vô duyên
Còn đâu kỳ ngộ ngẫu nhiên ban đầu
Bài thơ có nói gì đâu
Bài thơ bắt buộc chậm mau hương mùa
Lúc khắng khít , lúc lưa thưa
Vì không một lúc nào ngừa mai sau
Nào ngờ có nghĩa gì đâu
Trăng thanh gió mát lần thâu đã nhiều
Đăm chiêu rất mực đến điều
Tử sinh liều giữa hoang liêu cuối cùng
(trích tập thơ Như Sương )


CÁI GÌ ẨN DƯỚI

Em ôi ! ta hãy là đôi bé
Chạy nhảy tung tăng khắp núi rừng
Chạy dọc trường giang giòng sóng dậy
Xuôi về đại hải ngọn triều dâng
Em ôi ta hãy là hai đứa
Hai đứa họp thành một đứa thôi
Chạy nhảy tung tăng buồn lệ ứa
Tựa lưng mệt mỏi gốc cây ngồi
Ngày mai đỡ mệt ta đi tiếp
Chiều sớm tăng hương lá tặng người
Em sẽ thấy rằng em chẳng biết
Cái gì ẩn dưới dạng đười ươi
Đêm đêm gay cấn trăng tròn méo
Tuần cử quanh co méo chẳng tròn
Tuyết nguyệt tô bồi hà túc đạo
Ân tình đắp điếm nỡ sao đang
Em đi bên ấy chân tròn khép
Hai ống mơ hồ mỏi một hang
Anh ở bên này thơ lỡ dở
Trăng lầu gió gác tận tân toan
Giở tờ phương cảo đêm khuya khoắc
Thiết lập muôn vàn tập thái thanh
Những tưởng tạm thời ghi chép chút
Nào ngờ mút chỉ vẫn đa đoan
Đăng tiền trường thống lân Tô Thức
Nguỵệt hạ phiêu bồng việt Lão Trang
Hiệp Lộ Hồng Sơn thừa thượng thặng
Điếu Đồ Nam Hải tận thương tang ( tang hải )
Tấm lòng nghĩ suốt nghìn dằng dặc
Con mắt trông vào vạn dửng dưng
Tận cùng đắm đuối khuyếch xung
Tấm son gửi lại xin đừng phôi pha

CÂY CỎ DẬY THÌ

Em đi cây cỏ dậy thì 
Ngày xuân vô lượng cùng đi lên đường 
Trùng lại giây phút phố phường 
Niềm vui quá khứ phi thường hồi sinh

CHÀO EM

Chào em? có lẽ chẳng nên
Nói gì nữa cả? giữa đêm tối mò!
Chào em tính mệnh so đo?
Chào em tính thể tò mò tuyết vân?
Ấy xa xuôi? ấy gũi gần?
Từ từ tự hỏi, tần ngần em sẽ thấy ra
Đi về trong cõi người ta
Người là người lạ ta là quá quen?
Anh từ thể dục dưỡng điên
Thành thân thơ mộng thiên nhiên một giờ

CHÀO NGUYÊN XUÂN

Xin chào nhau giữa con đường 
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau 
Tóc xanh dù có phai màu 
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng 
Xin chào nhau giữa lúc này 
Có ngàn năm đứng ngó cây cối và 
Có trời mây xuống lân la 
Bên bờ nước có bóng ta bên người 
Xin chào nhau giữa bàn tay 
Có năm ngón nhỏ phơi bày ngón con 
Thưa rằng: những ngón thon thon 
Chào nhau một bận sẽ còn nhớ nhau 
Xin chào nhau giữa làn môi 
Có hồng tàn lệ khóc đời chửa cam 
Thưa rằng bạc mệnh xin kham 
Giờ vui bất tuyệt xin làm cỏ cây 
Xin chào nhau giữa bụi đầy 
Nhìn xa có bóng áng mây nghiêng đầu 
Hỏi rằng: người ở quê đâu 
Thưa rằng: tôi ở rất lâu quê nhà 
Hỏi rằng: từ bước chân ra 
Vì sao thấy gió dàn xa dặm dài 
Thưa rằng: nói nữa là sai 
Mùa xuân đang đợi bước ai đi vào 
Hỏi rằng: đất trích chiêm bao 
Sá gì ngẫu nhĩ mà chào đón nhau 
Thưa rằng: ly biệt mai sau 
Là trùng ngộ giữa hương màu Nguyên Xuân 

Bùi Giáng 
(trích trong thi phẩm Mưa Nguồn, xuất bản lần đầu tiên 1962)

 CHIỀU

Em ngó buổi chiều buồn có phải
Buồn cũng như buồn những buổi chiều xưa
Tròng con mắt đã mỏi mòn có phải
Sắc của trời hương của đất lưa thưa
Những nhịp bước bên đường còn dội mãi
Vang về đâu không vọng lại hồi âm
Của réo rắt riêng một lần mãi mãi
Gió phương trời ù mộng giữa hoa tâm
Em hỏi mãi tuy biết lời đáp lại
Chẳng bao giờ thoả đáng giữa đời câm
Em ngó mãi những chiều về trở lại
Mang những gì về trong cõi trăm năm

CHUYỆN CHIÊM BAO 15

Bàn chân em bước du dương
Vì em đi lúc gió đương bay về
Đường quanh quẹo lối ven khe
Xuống lên lớp lớp sơn khê dịu dàng
Xuống rừng em bước vào thôn
Viếng thăm thôn nữ thành thân láng giềng
Thôn làng từ thuở đầu tiên
Ước mơ thấy một nàng tiên về làng
Tôi từ khởi bước lang thang
Gặp bao tiên nữ muôn vàn tái lai
Tái sinh rất mực đầu thai
Hỏi tôi có biết một ai ấy là?

CHUYỆN CHIÊM BAO 3

Bất khả tâm giao bất khả nghì
Hỡi ôi thần phách thất uy nghi
Màn trời chiếu đất đêm ngày ngủ
Đường đất thôn làng năm tháng đi
Cố gắng trăm năm tìm kiếm mãi
Mỏi mòn nghìn mối thể thân ly
Đoạn trường từ đó thành số dzách
Ngao ngán bất ngờ ngọt một cây

CHUYỆN CHIÊM BAO 7
Sương xuân về với nguyệt nguyên tiêu 
Trúc thạch u trầm tỏa hắt hiu 
Thảng sử thần ly kiêm phách lạc 
Cầm bằng sự đổ dữ tâm xiêu 
Chịu chơi gường gạo đỡ buồn chút 
Gay cấn trầm phù trướng tịnh liêu 
Số dzách đoạn trường là nhứt thể 
Một cây phức tạp ấy muôn điều 
Đười ươi giũ áo tình phong nhã 
Khỉ đột trút quần tưởng Việt siêu 
Thôi nhé từ đây tới đâu đó 
Thanh lâu phồn thịnh ngọc tiên tiêu

 CHUYỆN CHIÊM BAO 4

Bấy nay dưới nguyệt tưởng gần xa
Tượng thể chan hòa quỷ ghẹo ma
Thao thức bây chầy thơ dội mãi
Tuyệt vời từ đó mộng tuôn ra
Thịnh triều cơ sở tầm vô mịch
Chiến trận trường kỳ cứu thất tra
Những tưởng tầm sưu sương sái diện
Nào ngờ khai thác tuyết khuynh hoa
Ôi thôi mộng mỵ thần ly thánh
Bào háo vô năng tái lập tòa

CHUYỆN CHIÊM BAO 4

Bấy nay dưới nguyệt tưởng gần xa
Tượng thể chan hòa quỷ ghẹo ma
Thao thức bây chầy thơ dội mãi
Tuyệt vời từ đó mộng tuôn ra
Thịnh triều cơ sở tầm vô mịch
Chiến trận trường kỳ cứu thất tra
Những tưởng tầm sưu sương sái diện
Nào ngờ khai thác tuyết khuynh hoa
Ôi thôi mộng mỵ thần ly thánh
Bào háo vô năng tái lập tòa

CHUYỆN CHIÊM BAO 9

Đêm nằm thao thức tới bình minh 
Nửa khóc nửa cười quỷ hóa tinh 
Ú ớ liên tồn vi diệu ngữ 
Ầm ừ tục tiếp quái quỷ thanh 
U căn ẩn đế vô tâm xứ 
Đảo phụng điên hoàng hữu xưng danh 
Tồn lý lao đao tiền diện khuếch 
Mãn sàng nhiệt huyết khả kham thinh

CHUYỆN CHIÊM BAO 2

Đêm đêm anh ngủ màn trời
Nằm trên chiếu đất dịch dời tủy xương
Tủy xương dời dịch tuyết sương
Trùng quan thu tóm về vườn giá băng
Mồ hôi sa mạc hằng hằng
Đổ ra thánh thót cản ngăn bốn mùa
Nắng mưa dù thiệt dù thua
Thiệt thua thù thắng thượng thừa thành thân
Bấy nay kẻ Việt người Tần
Bấy nay dưới nguyệt đếm gần đếm xa
Đếm lui đếm tới đời ta
Đếm từ mạt thế đổi ra thịnh triều
Bất ngờ dừng sững đến điều
Hồng hoang thái thậm hoang liêu dại khờ
Đầy vai địa lý chép tờ
Thơ về quá muộn tóc tơ điêu tàn
Trời màn đất chiếu hỗn mang
Sầu đi hỗn độn quá quan điệu chào

CHUYỆN CHIÊM BAO  1

Mông mông trời nước tán thành
Mưa thu cây cối cúi nhìn hoàng hoa
Hoàng hoa Khuê Nữ đậm đà
Sơ khai đậu khấu mặn mà tái sinh
Đi qua tuổi trẻ một mình
Giữa mùa hoa cúc thình lình rét run
Lá cồn khe khẽ nỗi buồn
Trần gian tưởng niệm cỗi nguồn tương lai
Ngồi bên bến, tựa gốc cây
Ngó chuồn chuồn lượn đầu ngày đầu hôm
Sầu Riêng Măng Cụt hội đàm
Lái Thiêu hương mật chảy tràn môi nhau
Nhe răng thánh thót càu nhàu:
Anh đừng bóc lột mận đào hớ hênh
Cằn nhằn từ dưới tới trên
Từ sau tới trước ghi tên tuổi vàng
Tuổi vàng tên ngọc ngửa ngang
Trầm phù hạnh phúc chứa chan lệ ngà
Yêu đào từ mọc cành thoa
Ngần sương Thúy Đạm vừa sa dấu bèo

CHUYỆN CHIÊM BAO 13

Rừng đêm lá rụng liên miên
Bên bờ suối ngọc nàng tiên một mình
Nàng về từ cuối chân mây
Giữa đêm nàng tắm suối này suối kia
Nàng có mặc áo mặc quần
- Đây là rất mực giữa rừng
Chẳng ma nào thấy, nàng ngần ngại chi
Cởi phăng quần áo ra đi
Suối rừng mát mẻ chờ nàng tắm cho
Chẳng ma nào ngó thấy đâu!
Ngại ngùng ngượng nghịu? Vì còn có tôi?
Nhưng tôi đâu phải là ma?

CHUYỆN CHIÊM BAO 11

Lá cây ngọn cỏ thật bơ vơ
Mỗi lúc gió về mới sởn sơ
Cúi rạp mình tung lên một lúc
Ngửa ngang lá dí xuống lô xô
Nhánh cành quấn quýt tình thắm thiết
Giông gió giập đè nghĩa tục thô
Tiếp tới cơn mưa tuôn xối xả
Phỉ tình hoan lạc lặng như ru

CHUYỆN CHIÊM BAO 10

Chết đi sống lại là như thế
Bước lỡ đi lầm há chẳng nhe
Vạn kiếp khôn nguôi sầu lữ thứ
Nghìn thu khó hiểu chuyện tình quê
Em nghèo em khổ trăm năm lụy
Bữa đói bữa no vạn thuở què
Tê cóng tứ chi tim phổi cháy
Đổi thân thay thể ối ê chề

CHUYỆN CHIÊM BAO  5

Tôi nằm khóc lóc bấy nhiêu bao 
Bao bấy mà ra chẳng giọt nào 
Lệ thắm u tồn sương tuế nguyệt 
Xuân hồng trường tại tuyết ly tao 
Mãn khai trực diện lan như huệ 
Trào trướng quai nhai vũ tợ mao 
Bước một mình đi riêng một bước 
Bóng người ở cuối cõi tiêu tao
CHUYỆN CHIÊM BAO 6
Chút đau đớn đứng chút đìu hiu 
Tùy thuận phồn hoa bước giấn liều 
Mộng ảo liên tồn vô mịch xứ 
Phù du liêu lạc khởi năng kiêu 
Tầm sưu túy điệu buồn khôn tả 
Trừ Khước Vu Sơn uổng quá nhiều 
Em tưởng ở đời chẳng thấy thú 
Tiền đường phó thác lạc linh phiêu
CHUYỆN CHIÊM BAO 8
Nhứt chi nhứt nhật há Bồng Doanh
Thiên cổ phù trầm khởi phục sinh
Ngọc định xuy lai tồn lưu khúc
Kim đồng hóa tác tục phàm thanh
Phiêu bồng tâm sự phồn hoa tán
Lưu thủy phong sương thịnh tuyết thành
Mộng tưởng thiên niên tầm để sự
Hoa tàn thánh tức bất kham thinh
Nhứt thời thanh quyết giang đông mãn
Kỷ xứ phục hoài yến dự oanh

CHUYỆN CHIÊM BAO CÓ THẬT

Ra đồng nằm ngủ bờ khe
Chợt bồi hồi tỉnh chợt nghe có người
Ấy người thôn nữ vui tươi
Nhe răng cười nói khiến tôi giật mình
Bởi em quá đẹp quá xinh
Gánh gạo từ xóm Vĩnh Trinh quay về
Về làng An Lộc ? Mỹ Khê ?
An Lâm ? Lệ Trạch ? cận kề Thanh Châu ?
Làng em chính thật Thanh Châu ?
Chính là quê cũ từ đầu của tôi
Xa quê bốn chục năm trời
Nằm mê mộng mỵ bất ngờ thấy em
(trích tập thơ Như Sương )

CỎ HOA HỒN DU MỤC
Nghe trời đổ lộn nguyên khê
Tiếng vàng rụng rớt gieo về động xanh
Gót chân khơi rộng bóng cành
Nhịp vang đầu núi vọng thành lũy siêu
Thời gian chắc bước bên chiều
Khóc sông bến lạ mưa chiều sớm xuân
Cỏ hoa từ bỏ ruộng đồng
Hồn du mục cũ xa gần hử em

CÒN TIẾP TỤC
Cuộc vui sắp chấm dứt rồi
Hãy xin tiếp tục bồi hồi cuối cơn
Em vui ngày đó dập dồn
Giờ xin gắng gượng bồn chồn cũng vui
Ngày mai dâu biển chôn vùi
Trầm phù tiếp tục niềm vui suối vàng
(trích tập thơ Như Sương )
 CỌP BEO VÀ HOÀNG HẬU
Áo vàng Hoàng Hậu nắng trưa 
Một hôm về ngủ lúc vừa ra đi 
Beo và Gấu thầm thì sau trước 
"Brigitte ôi! cô bước hai chân" 
Trần gian bất tuyệt một lần 
Nghe triều Biển Lục xa dần Non Xanh

CŨNG LÀ NHƯ THẾ

Nằm giữa vườn cây nhớ bốn trời 
Ba bề bảy ngõ nhớ muôn nơi 
Tưởng chừng thiên hạ mênh mông quá 
Mà thơ ta chỉ có vài lời 
Tặng người người có nhận hay không 
Thong dong lá lục hoa hồng 
Trái soài vàng ửng nắng lồng sương mai 
Tôi nằm ở giữa vườn cây 
Tấm lòng men rượu từ nay chịu chừa 
Điên cuồng nhảy múa sớm trưa 
Từ nay chấm dứt - thượng thừa hoàng trang 

93

ĐÊM CHIÊM BAO

Màu xanh trút giũ tay vàng
Biển đêm náo động nằm ngang nghe trời
Mộng cuồng nhớ một người thôi
Dọc dừa kiêu hãnh làn môi nhu mỳ
Hình dung chớp nhoáng chân đi
Cầu rung động nhịp sương thì thầm gieo

ĐÊM LỤC TỈNH

Những điều trông thấy mà ra 
Chiêm bao nghi hoặc hằng nga trên trời 
Buồn như chết ở giữa đời 
Từng dêm lục tỉnh xa vời từng đêm 
Gặp ông Khổng Tử bên thềm 
Gặp bà Khổng Tử trang nghiêm nụ cười.

ĐI VÀ VỀ

Đi và Về
Em đi từ tỉnh mộng đầu
Hết vui hết khổ hết sầu trăm năm
Cõi nào rất mực xa xăm
Máu tim băng giá bóng tăm mơ màng
Em từ vô tận đá vàng
Về chìm đắm giữa lá vàng thiên thu
Chiều nay có giống chiều nào
Lá vàng rơi rắc tiêu tao lạ lùng
Đắm chìm đắm đuối mông lung
Chiêm bao khắp nẻo tận cùng khắp nơi
Đêm nay mưa gió đầy trời
Buồn vui kỷ niệm bồi hồi đêm nao
Buồn tênh ngôn ngữ thì thào
Xuân đi động đậy mận đào đào nguyên
Còn nguyên phố thị diện tiền
Bình nguyên hậu diện thuyền quyên hội đàm
Em từ vô tận dư vang
Kết chùm cỏ mọc đá vàng thiên thâu
Em đi từ tình mộng đầu
Trùng lai chất vấn biết đâu điệu chào

( trích tập thơ Như Sương )

DƯ VANG

Sáng nay chim hót lạ lùng 
Tưởng từ mộng tưởng núi rừng xa xôi 
Sáng nay mây gío đầy trời 
Vườn Xuân lá lục em ngồi ngắm hoa 

Sáng nay tình tự ngọc ngà 
Người yêu ở lại giang hà tuổi xanh 
Ngàn dặm em đi cùng anh 
Dừng chân bến nước long lanh mây vàng 

Ta ngồi ngóng mãi dư vang 
Kéo dài giữa cuộc tân toan sinh bình 
Dư vang từ những bình minh 
Phương trời cổ lục kiên trinh đợi người

ĐƯỜNG XUÂN 14

Đường xuân chờ đợi đã lâu 
Bàn chân em bước từ đầu tiên đi 
Em đi lúc gió đang bay 
Gió bay em bước cỏ say sưa mừng 
Bàn chân trần năm ngón chân 
Chân năm ngón như sương đầm lá ướt 
Cỏ chào em như phơi mở linh hồn 
Em giẫm lên nhẹ nhẹ dịu dàng 
Tình yêu xuân thăm nồng nàn xiết bao 
Cõi bờ từ đó về sau 
Em từ bờ cỏ chiêm bao đi về 
Xuân xanh từ đó tê mê 
Nhân gian vô lượng hội hè một hôm (liên miên)

DZÁCH

Nỗi buồn nỗi khổ đời xưa 
Nỗi sung sướng đến móc mưa bất ngờ 
Đời xưa đất đá đều đờ đẫn điên 
Đời này đất đá cằn khô 
Điên duỗi dọc, điên ngửa nghiêng 
Điên là hạnh phúc thần tiên ở đời 
Điên rồi rốt cuộc hỡi ôi 
Cũng đành chấm dứt lìa đời hết điên 


1996
EM ĐI

Tiền trình vạn lý lênh đênh
Một thân một thể một mình em đi
Anh ngồi bủn rủn tứ chi
Thiên thu muôn thuở thuộc tùy tang thương
Cảo thơm lần giở đoạn trường
Phong tình Cổ Lục khôn lường khảm kha
Em đi vĩnh biệt quê nhà
Em về Vĩnh dạ không nhà không quê
Bài thơ kính tặng ê chề
Từ trong đứt ruột quặt què ngoài ra
( trích tập thơ Như Sương )

EM ĐI EM VỀ

Em đi từ đỉnh mộng đầu
Một mình anh ở mang sầu trăm năm
Em từ vô tận xa xăm
Trùng lai chất vấn : từ trăm năm nào
Lẽ rằng từ bấy tới bao
Tới bây giờ vẫn muôn màu trăm năm
Mỗi năm mỗi một đêm rằm
Là đêm thứ nhất nguyệt rằm nguyên tiêu
Trăm năm nào có bao nhiêu
Xiết bao muôn vẻ nguyên tiêu một màu
Em đi từ tỉnh mộng đầu
Mình anh ở lại vẽ màu trăm năm
Vẽ xong anh sẽ về thăm
Những thôn xóm cũ giữa lòng Miền Nam
Miền Nam ở giữa tấm lòng
Vô bờ bến của Cửu Long Sài Gòn
Em đi có mất có còn
Trở về có thấy Sài Gòn đẹp ra ?

( tập thơ Như Sương )

EM ĐI 2

Em đi có lẽ cũng vì
Bởi không đi cũng có người đi thay
Cậy em em ở lại nhà
Chịu chơi thay thế ruột rà máu me
Giữa đường đứt gánh hoa huê
Cành chim lá gió sơn khê dịch hành
Lên đường chị sẽ bước nhanh
Qua cầu dịch thể tựu thành dịch thân
Phong tình cổ lục tơ trần
Trước đèn lần giở chuyên cần năm canh
Mai sau chia ngọn xẻ ngành
Em từ bốn biển em thành năm châu
( trích tập thơ Như Sương )

EM ĐI 3

Vào rừng hái một trái sim
Cho em nửa trái em không bằng lòng
Buộc anh hái đủ một trăm
Thong dong ngồi xuống cùng ăn giữa rừng
( trích tập thơ Như Sương )

EM ĐI 4

Em đi về cuối chân trời
Vui buồn gánh đủ nỗi đời trăm năm
Tôi dừng dưới bóng trăng rằm
Bài thơ kết thúc tháng năm thượng thừa
( trích tập thơ Như Sương )

EM MỌI ĐIÊN

Một tiếng hát giữa rừng hô hấp
Chết trăm năm ẩn nấp khung đời
Trời ma đất quỷ hai nơi
Em điên từ bữa ra đời em điên
Beo và cọp trước tiên chạy trốn
Vượn đìu hiu nhìn lộn cây hoa
Em về giũ áo mù sa
Tiền trình vạn lý anh là đười ươi

EM MỌI ƠI

Chiều nay anh làm thơ 
Chẳng còn hay như trước 
Suốt một tháng 
Viết không được một câu 
Thì lấy đâu ra thơ 
Mà tặng em cho được 
Tặng một câu cũng chưa đủ 
Thì lấy đâu bốn câu 
Cho đủ một bài.

EM NẰM NGỦ

Em nằm ngủ giữa trời trên, đất dưới
Anh bước qua rách rưới suốt linh hồn
Chợt mở mắt em nhìn anh lên tiếng hỏi
Anh là ai ? bao tử đang bồn chồn ?
Anh có vẻ như quỷ điên ma đói ?
Cần cái gì ? cứ nói thật nghe chơi
Anh chợt hiểu ? một bà trời giả bộ
Làm giai nhân buồn ngủ giấc liên miên
Sẵn sàng đón những thằng điên thô lỗ
Đưa chúng về Bích Lạc hoặc Hoàng Tuyền
Em tiếp tục : anh là ai như thế
Đừng nhìn em không nói một lời nào
Vì ngượng ngập hay ngại ngùng thể lệ
Không hồn nhiên thổ lộ hết tâm tình
Hãy cứ nghĩ em chỉ là thiếu nữ
Rất thuần nhiên không úp mở ỡm ờ
Trong hiện tại muốn giúp anh tí chút
Tí chút gì ? chút ít tuổi ngây thơ
Bỗng bất chợt tưng bừng anh cười rộ
Quả nhiên là thiên mệnh đó em ôi !
Chính đêm nay thao thức giấc bồi hồi
Chợt thiếp ngủ chớm thấy đời lai láng
Một giấc mộng vô ngần về xán lạn
Mộng huy hoàng vì một chút em ôi
Chút tình yêu khép nép phía sau lời
Lời rộng rãi mang chút tình đồ sộ
Em thiếu nữ sẵn sàng ban vũ lộ
Em thuyền quyên ban mưa móc xum xuê
Em rắc gieo suốt xứ sở bốn bề
Suốt địa hạt tình quê hương ba ngõ
Anh quỳ xuống gọi em : Em Mọi Nhỏ
Từ xưa xa anh linh cảm đã nhiều
Chuyện mai sau, từ đầu anh đã rõ
Vì một lần tao ngộ ở đầu non
Giữa rừng thiêng bát ngát những mây ngàn
Và lần ấy chỉ âm thầm anh biết
Anh biết rõ mà cũng như không biết
Nhưng cái gì đã dẫn dắt bước chân
Bàn chân đi không phân biệt xa gần
Bàn chân bước mà cũng như không bước
Rồi một lúc bất thình lình bắt gặp
Bất ngờ sao ! hình bóng buổi đầu tiên
Hiển hiện giờ đây với tất cả uy quyền
Giờ tái ngộ thần tiên non nước cũ.
( trích tập thơ Như Sương )

EM TỪ
Em từ non nước Viễn Khơi 
Trùng lai cố quận chịu chơi một lần 
Em từ tỷ lệ thanh tân 
Một muôn ra một thành phần tương lai 
Em từ đọ mặt mốt mai 
Từ em thánh nữ ra ngoài tiên nương 
Em đi nhảy vọt phi thường 
Tầm sương sái diệt đoạn trường chào em

GÀ GÁY SÁNG

Gà gáy sáng, năm rưỡi giờ
Giờ sáu rưỡi, ngồi làm thơ
Tính tình di dưỡng mộng mơ điều hòa
Phiền khúc nghiệt, phá nguyệt hoa
Càng thêm hoa nguyệt thiết tha càng càng
Não nùng phong vận tân hoan
Phu mỳ ngậm đắng dịu dàng nuốt cay
Thiên hương quốc sắc lạ thay
Một tòa sẵn đúc dày dày thiên nhiên
Khiến đời tứ đảo tam điên
Cuồng quay đảo phụng cường kiên điên hoàng
Ấy phúc lạc, ấy hân hoan
Ấy ai dặn ngọc thề vàng với ai ...

GIẢ TỪ ĐÀ LẠT

Nói nữa sao em, với lời lỡ dỡ
Đường lây lất chiều bay sương lổ đổ
Đứng bên trời em ở lại hôm qua
Ngàn thông ơi ở đó đón bóng tà
Và giữ lại chuyện đời ta đi mất
Bước khúc khuỷu truông ngàn khe khóc lóc
Dặm mơ màng tăm tắp mấy mù khơi
Lùi bay đi để ở lại bên người
Tơ vấn vít gió muà mời mọc én
Tay lẩy bẩy níu gì xuân bay biến
Ô thiều quang! làn nước cũ trôi mau
Em đi lên vói bắt mấy hương màu
Miền đất Thượng có mấy bờ hoa mọc
Xa biệt lắm mưa nguồn trên mái tóc
Đà mấy lần thổi lạc lệ lưa thưa
Buổi sớm hôm buồn tinh tú ai ngừa
Bàn chân bước vơi tay buông kể lể
Trời với đất để lòng em lạnh thế
Hoa hương ơi còn diễm lệ bao giờ
Những ân tình đầu liễu rũ lơ thơ
Còn hay mất trong trăng mờ khuya khoắt
Người xuống núi mang về đâu có chắc
Những dịp về còn nữa ở mai sau ?
Dặm hồng vàng ai đứng lại nhìn nhau

GIÀNG SÔNG

Chiều bên lá lung lay vàng cửa khép 
Bóng trời sa trùm phủ tiếng em cười 
Vườn cỏ lạnh hoa buồn không nói xiết 
Bước chân dừng nghe rã lệ hai nơi 
Lời hẹn ước em nghiêng đầu tóc xõa 
Để than van sầu thiên cổ theo nhau 
Hồn tuổi trẻ bay trở về giữa dạ 
Nhờ dung nhan em bất tuyệt xuân đầu 
Trời thuở đó ngần nào em khổ sở 
Khóc khi nhìn gió thổi nước sương buông 
Tìm xa vắng bên kia bờ đổ vỡ 
Giòng sông em đâu có biết ngọn nguồn

GÕ CỬA TỒN SINH

Suốt đời phải thức suốt đêm 
Suốt ngày ngủ nướng mới nên con người 
Tồn sinh quá khứ chôn vùi 
Cơn say suốt kiếp - trận cười thâu canh 
Bình sinh lao khổ đã đành 
Cũng từ bình sử tựu thành mà ra 
"Thanh minh trong tiết tháng ba 
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh"

HÃY VÔ NGÔN

Giập đầu vái tạ cô nương đẹp 
Dám hỏi bao giờ có đẹp hơn 
Miệng ngọc cười xòa lên tiếng đáp 
Rằng xin các hạ hãy vô ngôn

HƯ VÔ VÀ VĨNH VIỄN

Cũng vô lý như lằn kia dưới lá
Con chim bay bỏ lại nhánh khô cành
Đời đã mất tự bao giờ giữa dạ
Khi lỡ nhìn viễn tượng lúc đầu xanh

Buổi trưa đi vào lòng lá nhỏ
Tiếng kêu kia còn chút mong manh
Dòng nức nở như tia hồng đốm đỏ
Lạc trời cao kết tụ bóng không thành

Lá cũng mất như một lần đã lỡ
Trời đã xanh như tuổi ngọc đã xanh
Trời còn đó như tháng ngày lỡ dở
Hồn nguyên tiêu ai kiếm lại cho mình

Đường vất vả vó ngựa chồn lảo đảo
Cồn sương đi vào sương lạnh miên man
Bờ bến cũ ngậm ngùi sông nước dạo
Đêm tàn canh khắc ngợi nguyệt gương ngàn

Một lần đứng lên mấy lần ngồi xuống
Ngón trên tay và tóc xõa trên đầu
Tình đếm lại muôn vàn thôi đã uổng
Để bây giờ em có biết nơi đâu

Bờ trùng ngộ một phen này phen nữa
Tờ cảo thơm như lệ ứa pha hồng
Hồn hoa cỏ phượng thành Hy Lạp úa
Nghe một lần vĩnh viễn gặp hư không
~ Bùi-Giáng ~

HƯƠNG HOA ĐẦU TIÊN

Cây mít ra trái bồ đào 
Dì Trang ra hái hoàng mao khuynh thành 
Trái cây năm tháng dụm dành 
Cõi đời chất ngọt ngọn ngành chở che 
Ra hoa từ đó tròn xoe 
Môi người chúm chím lúc nhe răng cười 
Hình dung quốc sắc đất người 
Quả nhiên tụ kết muôn trời thiên hương 
Thiên thanh bừng nở hằng thường 
Xuân xanh đóa đóa mộng trường hoa hoa 
Thưa em đời rộng chan hòa 
Niềm đau ngào ngạt vì hoa ban đầu 
Kể từ cảm ứng tiêu tao 
Toàn nhiên dự cảm hương màu sơ khai 

1993

KỂ CHUYỆN

Kể lại chuyện rằng năm đã cũ 
Đã bao giờ một bận muôn năm 
Em nhớ chuyện rằng xưa lỡ dở 
Diều đứt dây trẻ cũng cầm bằng. 

Kể lại chuyện rằng dù sao nữa 
Nguồn xưa sóng lạc nước tiêu dao 
Mắt khép mi sầu không lệ nữa 
Nhìn nhau bận đó cúi xin chào . 

Bốn vó lên đèo truông ải vang 
Trùng quan một bận gió lên ngàn 
Tiền trình cỏ lạ xông ngây ngất 
Con mắt khô rồi ngó ngửa ngang.

KHÔNG ĐỀ

tặng riêng cho Nhạc sĩ Trần Quốc Bảo. Bài thơ phổ biến lần đầu vào tháng 9 năm 2000 với chữ ký và lời đề tặng của tác giả. 


Những người bạn 
từ xa xôi về 
Đem lại cho chúng tôi 
những niềm vui vô lượng 
Có người cười rực rỡ như mặt trời 
Có người ngậm ngùi 
khóc kể (lể) như mặt trăng 
Có người hỏi không hiểu Việt Nam 
là gì như thế 
(vì người ấy rời Việt Nam lúc ba bốn tuổi) 
Dù sao tất cả vẫn dường như là 
tin cậy, tin yêu 
vào một cái gì đó tương lai sẽ 
đem lại cho đất đai xứ sở nghèo khó 
một chút gì bất ngờ sẽ 
chuyển dịch toàn thể vào một 
xán lạn bất thình lình 
và mọi sự sẽ sẽ sẽ vân vân vân.... 

Bùi Giáng

KÍNH THƯA

Kính thưa công chúa Kim Cương, 
Trẫm từ vô tận ven đường ngồi đây . 
Tờ thư rất mực móng dày, 
Làm sao định nghĩa đêm ngày yêu nhau? 

Lạc loài đã rớt đi đâu, 
Chiếc chìa khoá mộng rực màu so le . 
Ấy lời của tuyết của băng, 
Ấy lời của mộng hàng hàng vu vơ .

LOGOS

Rêu tri phủ xuống hiên xanh
Một bầy chim én vây thành sang thu
Sương Hy Lạp phượng lên mù
Ba mươi thế kỷ cầm dù dưới mưa
đầu sông nước gọi cây mùa
Gốc du sung đẩy sóng đùa phăng trôi
Cành nguyên thủy mọc xa tri
Chùm xuân xanh thổi lại đi lang thang
Bừng trong môi dựng đoạn trưng
Tấm nương tử lạc loài nương náu ngưi
Một hoàng hôn đợi hai môi
Một bình minh đón hai đi biệt ly
Một đêm bếp núc lạ kỳ
Nghe trong thớ củi mộng gì đi hoang
Hai tay chấp nối điêu tàn
Trong mình mẩy phó thác vàng son cho
Li con kỳ chú sang đò
Mai sau về giữa cánh so phiêu bồng
Chín phương tri tuyết ra bông
Trong nguồn thủy thảo đất hồng khai nguyên
đầu sơ mộng cuối phi tuyền
Ngàn năm mai trúc chim chuyền bữa naỵ
Ruộng đồng mọc lúa
Ruộng đồng không mọc

LỜI NGƯỜI ĐIÊN

Chúng tôi người ngợm vô thường 
Lúc mê man lúc chán chường thể thân 
Các em gắng gổ đôi phần 
Đừng quên uống rượu lần khân sinh bình 
Dịu dàng sống giữa gia đình 
Ngày ngày tháng tháng hậu tình năm năm 
Trái tim nguyệt tỏ đêm rằm 
Máu me mây gió tơ tằm vấn vương 
Ở đời kiệt tận xẩu xương 
Hình hài biến thể thân mường tượng thân

LỜI NGƯỜI SƠN NỮ

Tặng Bùi Vĩnh Phước

Gánh than lên bán chợ Trời
Thiên Thần xúm hỏi: Em người ở đâu?
Thưa rằng: Em ở rất lâu
Trần gian dưới đó dãi dầu liên miên
Bảo rằng: chưa rõ tuổi tên?
Thưa rằng: tên tuổi là Em đây rồi
Nghĩa là Sơn Nữ đó thôi
Hỏi rằng: sao chẳng thấy môi em cười?
Thưa rằng: cười gượng không vui
Nên đành mím miệng một đời cho qua
Hỏi rằng: dưới đó bông hoa
Nở vào mùa Hạ hay là mùa Xuân?
Thưa rằng: cái đó em quên
Vì chưng lo đốt than nên không nhìn
Hỏi rằng: một chút của tin
Muốn trao em giữ, em xin thứ gì?
Thưa rằng: Em chẳng biết chi
Hỏi rằng: Em thích xiêm y không nào?
Thưa rằng: Dày mỏng ra sao?
Bảo rằng: toàn gấm lụa đào nhung hoa
Thưa rằng: chẳng hợp màu da
Toàn thân như hột chà là em đen
Bảo rằng: hãy tắm suối tiên
Một giờ sau Em sẽ đổi đen ra hồng
Thưa rằng: Em có tấm chồng
Yêu màu da cũ kiếu ông em về

LỜI THÔN NỮ


Ngần ngừ nàng mới thưa rằng
Thói nhà thôn ổ chất hằng nông dân
Quẩn quanh ngày tháng gốc phần
Người tình xưa cũ Việt Tần cách xa
Trông người lại ngắm tới ta
Một điên một dại biết là có nên
( trích tập thơ Như Sương )

LÚC NGOẢNH LẠI
Lúc ngoảnh lại ngắm màu dương liễu
Thà khuyên chàng đừng chịu tước phong
( Chinh phụ ngâm )

Lúc ngoảnh lại ngắm màu dương liễu
Thà khuyên chàng đừng chịu rong chơi
Bao ngày nằm đất ngủ trời
Lúc đi ngắm gió lúc ngồi ngắm sương
Lúc ngoảnh lại - mùi hương bay mất
Lúc quay đi - phảng phất phía sau
Muôn hương muôn sắc muôn màu
Tập thành hậu diện Chiêm Bao Niết Bàn
Cuộc trần thế bách ban sự huống
Bao sự tình chìm xuống nổi lên
Người đi góc bể gập ghềnh
Kẻ về xó bếp quên tên tuổi mình
Lúc ngoảnh lại thình lình chợt thấy
Sau lưng mình lẩy bẩy đa đoan
Hồi sinh gió núi trăng ngàn
Thấy em cơ cẩn đá vàng hơn xưa
Lúc ngoảnh lại chép bừa ra bút
Chào mai sau hun hút biển dâu
Phù trầm ký ức thiên thâu
Nặng tình quá khứ anh chào tương lai
( trích tập thơ Như Sương )

LY TAO

Tặng Bùi Vĩnh Phước

Gánh than lên bán chợ Trời
Thiên Thần xúm hỏi: Em người ở đâu?
Thưa rằng: Em ở rất lâu
Trần gian dưới đó dãi dầu liên miên
Bảo rằng: chưa rõ tuổi tên?
Thưa rằng: tên tuổi là Em đây rồi
Nghĩa là Sơn Nữ đó thôi
Hỏi rằng: sao chẳng thấy môi em cười?
Thưa rằng: cười gượng không vui
Nên đành mím miệng một đời cho qua
Hỏi rằng: dưới đó bông hoa
Nở vào mùa Hạ hay là mùa Xuân?
Thưa rằng: cái đó em quên
Vì chưng lo đốt than nên không nhìn
Hỏi rằng: một chút của tin
Muốn trao em giữ, em xin thứ gì?
Thưa rằng: Em chẳng biết chi
Hỏi rằng: Em thích xiêm y không nào?
Thưa rằng: Dày mỏng ra sao?
Bảo rằng: toàn gấm lụa đào nhung hoa
Thưa rằng: chẳng hợp màu da
Toàn thân như hột chà là em đen
Bảo rằng: hãy tắm suối tiên
Một giờ sau Em sẽ đổi đen ra hồng
Thưa rằng: Em có tấm chồng
Yêu màu da cũ kiếu ông em về

LY TAO 1

Bàn chân bước nghe một lần sóng dậy 
Sắc khuynh thành một thuở động binh đao 
Người lên ngựa ngoảnh đầu về có thấy 
Bờ xa bay tuyết bạch phủ sương đào. 

Vì mong đợi ngày về xuân hối hả 
Ở bên mành thỏ lặn bóng ngàn dâu 
Sầu lục thúy sầu thu sen thủy tạ 
Mộng hoa đầu trong nước ngập theo nhau 

Vì con mắt một lần kia đã ngó 
Giữa nhân gian bủa dựng một màu trời 
Đài vũ trụ hồn chiêm bao rạng tỏ 
Một nụ cười thế giới sẽ chia đôi 

Giòng nước bạc giòng sông trôi theo dõi 
Cuối chân trời hình bóng một chân mây 
Đời xiêu đổ nguồn xưa anh trở lại 
Giữa hư vô em giữ nhé chừng này.

LY TAO 2

Em đi về như mây núi đầu xuân 
Gió bay qua nước chảy suối vô cùng 
Mừng như thể hôm qua về đồng nội 
Buồn bã cũ đã bẽ bàng bước vội 
Ddể bây giờ còn một mối riêng tây 
Lời nhân gian không tiếng để phơi bày 
Thu trăng mộng như trang mờ cổ lục 
Mưa vội vã như bình minh thúc giục 
Vào nhớ nhung như vào giữa hội hoa 
Lá xanh xao như cành nhánh gật gù 
Và thánh thót đến cây già cổ thụ 
Anh lại thấy một trời xưa đã cũ 
Đã đi về cùng với gót chân em 
Đã đi qua cùng với cánh tay mềm 
Anh mở miệng không nói lời nào cả 
Vì bất chợt thấy môi cười em ạ 
Vì vui mừng xa lạ bỗng quen nhau 
Vì vu vơ vui sướng ngó pha màu 
Cây im cỏ nước cợt cồn đùa cát 
Và vạn vật rủ rê nhau bát ngát 
Dàn mênh mông vây bủa gió xa bay 
Anh đến bên em ghé sát mi mày .

LY TAO 3

Em đi về như mây núi đầu xuân 
Gió bay qua nước chảy suối vô cùng 
Mừng như thể hôm qua về đồng nội 
Buồn bã cũ đã bẽ bàng bước vội 
Ddể bây giờ còn một mối riêng tây 
Lời nhân gian không tiếng để phơi bày 
Thu trăng mộng như trang mờ cổ lục 
Mưa vội vã như bình minh thúc giục 
Vào nhớ nhung như vào giữa hội hoa 
Lá xanh xao như cành nhánh gật gù 
Và thánh thót đến cây già cổ thụ 
Anh lại thấy một trời xưa đã cũ 
Đã đi về cùng với gót chân em 
Đã đi qua cùng với cánh tay mềm 
Anh mở miệng không nói lời nào cả 
Vì bất chợt thấy môi cười em ạ 
Vì vui mừng xa lạ bỗng quen nhau 
Vì vu vơ vui sướng ngó pha màu 
Cây im cỏ nước cợt cồn đùa cát 
Và vạn vật rủ rê nhau bát ngát 
Dàn mênh mông vây bủa gió xa bay 
Anh đến bên em ghé sát mi mày.

MAI HIÊN

Bay về ổ chín từng cao 
con chim giã biệt chào mái hiên 
nước lang thang cháy xà miền 
vòng quanh ngõ nọ mà triền miên chi 
tôi người thủy thủ ra đi 
chân trời thấy nước đợi kỳ lên mây 
sao đêm đố xuống triều đầy 
ai đưa kiếm vút ngang mày hư không 

gió theo cánh ngỗng ngang trời 
chớ sương tuyết cũ lại đời phiêu linh 
từ đây ta hẹn với mình 
hồn trong cõi mộng biên đình chưa tan 
đầu hiên cung bậc điêu tàn 
lần kia đổ giậu giọng vàng xô mau 
lạnh lụng dấu bước bờ sau 
mấy đời ly biệt về đau trong mình 
năm sầu sa mạc nín thinh 
đi vào giá buốt mông mênh cuối trời

MAI SAU EM VỀ

Em về mấy thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy chăng
Ta đi còn gới đôi giòng
Lá rơi có dội ở trong sương mù !

Những thương nhớ lạnh bao giờ
Đường Thu chia ngã chân trời rộng tênh
Đây phồn hoa của thị thành
Đây hồn thủy thảo khóc tình ngửa ngang
Càn khôn xưa của riêng chàng
Xưa đài vũ trụ thiếp mang riêng mình
Bây giờ đón bước em xinh
Sầu đau nhan sắc bất bình ra sao ?

MAI SAU KỂ LẠI

Ngày nào gặp trở lại em
Một nơi nào đó bên kia mặt trời
Không còn mặc cảm lôi thôi
Hồn nhiên kể lại cuyện đời xưa xa
Còn em nếu gặp lại ta
Nhìn ta em có biết là ta không
- Kiếp xưa anh một thằng khùng
Anh thằng say rượu vô cùng đảo điên
Làm thơ lắm lúc quàng xiên
Đôi phen rất mực thần tiên dịu dàng
Tráng niên ra đứng giữa đàng
Làm trò cảnh sát công an điều hành
Lão niên ân hận thập thành
Về nhà thân thích họ hàng ăn cơm
Được cho ăn uống thật ngon
No nê nằm ngủ vuông tròn lắm thay
( trích tập thơ Như Sương )

MẮT BUỒN

Bóng mây trời cũ hao mòn
Chiêm bao náo động riêng còn hai tay
Tấm thân với mảnh hình hài
Tấm thân thể với canh dài bão giông
Cá khe nước cõng lên đồng
Ruộng hoang mang khóc đêm mồng một giêng
Tạ từ tháng chạp quay nghiêng
Ẩn trang lịch sử thu triền miên trôi"

Bỏ trăng gió lại cho đời
Bỏ ngang ngửa sóng giữa lời hẹn hoa
Bỏ người yêu, bỏ bóng ma
Bỏ hình hài của tiên nga trên trời


Bây giờ riêng đối diện tôi
Còn hai con mắt khóc người một con

MÀU TRỜI ĐÓ

Màu trời đó bữa nay về trở lại 
Một mùa xưa người nhớ chứ năm kia 
Ngày chạm mắt dưới mùa xuân man dại 
Dịp trùng lai em hẹn với tan lìa 

Đường có cỏ có bờl lau rộng có 
Lá cây bay và em có đi qua 
Bàn chân bước lệ buồn em có nhỏ 
Xuống điêu tàn em khóc mộng tiêu ma 

Nguồn thao thức ta về từ một buổi 
Trời bay mây bốn hướng gió xa mong 
Từng cánh én mang trùng dương về nội 
Đâu rồi em? sóng đục đã theo giòng 

Em cho phép ta ngồi đây hỏi lại 
Và gọi về trăng mùa cũ lang thang 
Màu trời đó để ngàn sương hớt hải 
Xuống li ti là dựng vội con đường

MÂY

Mây bay đầu núi đầu rừng
Bay về thung lũng chợt dừng bình nguyên
Bao năm ngóng biết bao miền
Những mây mọi nẻo về yên nghỉ từ...
Những từ tôi biết tương tư
Rượu mừng khách chúc đất trời bao dong
Mây là trời đất tấm lòng
Mưa là trời đất đèo bòng với nhau
Bài thơ viết trước viết sau
Gửi tình mây gió cho màu hương mai
Một mai hoa nở ngàn mai
Niệm tình hoa cúc thương hoài mùa thu
Rượu mừng chén tạc chén thù
Chén hôm trước đợi chén chờ hôm sau
Mây theo gió thổi về mau
Bây giờ tiễn biệt mai sau trùng phùng
Cùng em cố quận sẽ cùng
Xiết bao tâm sự điệp trùng tái sinh

( trích tập thơ Như Sương )

MÂY CHIỀU BAY

Chiều nay gặp lại chiều nào
Chiều vàng óng ả chiêm bao lan tràn
Chiều lộng lẫy mộng thênh thang
Màu vàng gợi nhớ huy hoàng nắng mai
Nắng vàng ôi ! nắng lung lay
Vàng thay nắng sớm ! Vàng thay nắng tà
Suối vàng ắt sẽ nhận ra
Màu vàng vô tận của ta nhìn mình
Những chiều say rượu lặng thinh
Nhìn mây vàng nhớ bóng hình những ai
Buông xuôi nửa tiếng thở dài
Những ai hình phạt những ai bóng nhòa
Những người mộng tưởng thiết tha
Những người mất hút mây xa cuối trời
Chiều nay chẳng biết ai mời
Ly đầy rượu đỏ yêu đời hơn đau
Điên chơi cho bớt điên đầu
Điên đầu cho bớt điên rầu rĩ chơi
(tập thơ Như Sương )

MỘNG

Hoàng hôn cơn mộng tháp tùng
Từng vô duyên gọi bóng nùng diễm qua
Anh về từ cuối nguyệt hoa
Nhìn em như mộng mị xa xa dần
Em đi sương bóng vô ngần
Nhìn anh như ngó một lần người điên
Về sau ký ức trược phiền
Làm sao quên được thuyền quyên một lần.

thơ Bùi Giáng
Thế Kỷ 1994

MỘT BUỔI TRƯA

Một buổi trưa nắng vàng in trên tóc 
Mây trên trời xuống phủ ở trên vai 
Màu phương cảo pha mờ trên nét ngọc 
Bước ngại ngùng nẻo mộng mấy lần sai. 

Em có định sẽ cùng ai kể lể 
Một nỗi đời hư huyễn giữa chiêm bao 
Vừng hiu hắt nguyệt hờn mây nhỏ lệ 
Một mùi hương nồng tụ ở nơi nào 

Câu chuyện ấy một lần em đã rõ 
Để bây giờ không thể lại phanh phơi 
Đường đi xuống khung trời sương lổ đổ 
Hờn dung nhan em có sợ bên người? 

Con mắt ấy vì sao em khép lại 
Làn mi kia em thử ghé lên nhìn 
Vòng tay đẹp như cành xuân thơ dại 
Ngón la đà sao chẳng chịu đưa tin 

Một buổi trưa nắng vàng in trên tóc 
Lùa chân mây về ở dưới chân trời 
Bước vội vã một lần nghe gót ngọc 
Giẫm trang đời lá rụng uá thu phai

MÙA PHƯỢNG CŨ

Thiệt thòi đời mộng phiêu linh 
Cành sương ngọc thụ tồn sinh cát lầm 
Giấc quày quả lạnh anh trâm 
Bóng đu sung rớt bến trầm luân sâu 
Hoài mong hiu hắt nhịp cầu 
Mà hương quan vắng xa màu mây trôi. 

Sim ngàn sổ lá buông rơi 
Cành Nam ước nguyện sai lời tử sinh 
Gió sương từ tạ biên đình 
Bóng sa hồ khép chặt tình mông lung 
Rêu tần ngần tuyết in phong 
Sóng phơi trường mộng từ trong dậy nguồn 

Rập rờn đầu liễu xanh buông 
Mùa trăng nước đẩy xô buồn đi xa 
Trang hồng kim rải ra hoa 
Trổ bông mùa phượng cũ đà hồ phai 
Tơi bời ngọc trắng măng mai 
Khuynh thành sắc nọ đưa vai nghiêng về.

MƯỜI HAI CON MẮT

Hùm thiêng một cặp nhu mỳ
Một đôi bốn mắt từ bi mơ màng
Từ phen đá biết tuổi vàng
Một lời vâng tạc muôn vàn mai sau
Ăn làm sao? nói làm sao?
Thủy chung muôn một? còn đau đớn nghìn?
Hùm thiêng chắp nối của tin
Cho người thổn thức cầu xin đá vàng
Ấy từ khởi sự dư vang
"Ngựa về Núi Đá điêu tàn đầu thai"
Em về trúc thạch mốt mai
Sẽ nhìn thấy mãi thiên tài chết điên
Từ Bi một cặp Hùm Thiêng
Sẽ từ đó nói liên miên một lời

NGÀY NAY, NGÀY MAI

Ngày nay ngày mai hay ngày mốt 
Tôi gặp lại người trong cốt cách phiêu linh 
Ngày xưa tuyết bạch bất bình 
Đã từng vô tận tâm tình đi hoang 
Ngày hôm nay hôm nọ hôm nào 
Người đã kể một lần cho tôi biết 
Niềm đau đớn xót xa như vĩnh quyết 
Niềm điêu linh như vĩnh biệt muôn đời 
Tôi về giữ mộng mù khơi 
Kết thành viễn tượng cho đời chiêm bao

NGƯỜI CON GÁI MẶC QUẦN

Người con gái hôm nay mặc quần đỏ 
vì hôm qua đã mặc chiếc quần đen 
đen và đỏ là hai màu rồi đó 
cũng như đời, đường hai nẻo xuống lên 

Người con gái hôm nay mặc quần trắng 
vì hôm qua đã mặc chiếc quần hồng 
hồng và trắng là hai màu bẽn lẽn 
cũng như núi và rừng đều rất mực chênh vênh 

Người con gái hôm nay mặc quần tím 
vì hôm qua đã mặc chiếc quần vàng 
vàng và tím là hai màu mỉm miệng 
mím môi cười và chúm chím nhe răng 

Người con gái hôm nay mặc quần rách 
vì hôm qua đã mặc chiếc quần lành 
lành và rách đều vô cùng trong sạch 
bởi vì là lành rách cũng long lanh

NGƯỜI ĐIÊN UỐNG RƯỢU

Uống và sy nói lăng nhăng
Miệng mồm lý nhý thằn lằn đứt đuôi
Tâm can chân thể chôn vùi
Mặt trời không mọc với người lem nhem
Còn đâu nguyệt tỏ bên thềm
Ôi người uống rượu còn thêm điên rồ

NGUYỄN HUỆ

Rừng cô tịch ngóng nội đồng trổ hoa ...

Người đi vòng chuyến đó
Núi rừng cây lá vang
Ánh trời trưa rực đỏ
Ráng chiều thắm pha vàng

Mười vạn quân theo gót
Tha thiết một niềm tin
Mây trời cao chót vót
Giòng nước suối động mình

Bàn chân người đặt xuống
Bàn chân người bước lên
Miệng cười trong ý chuộng
Lời sông núi van xin

Người qua sông Giản Thủy
Người tới huyện Phú Xuyên
Hà Hồi chiêng trống giậy
Ngọc Hồi rợp bóng tinh

Người trở về từ đó
Với nàng công chúa kia
Đầu mùa trăng rạng tỏ
Hoa bướm vội tan lìa

Đời sau thương tiếc mãi
Tự hỏi vì cớ chi ?
Gian thần nào ám hại
Hoặc có thể chỉ vì

Ngày băng rừng heo hút
Muỗi rừng cắn thịt da
Sốt rét rừng thiêu đốt
Nên người vội băng hà ?

Người không thể nấn ná
Ở thêm một thời gian ?
Sáu quân nhìn chưa thỏa dạ
Sông núi phụ muôn vàn

Thôi xin người đừng nức nở
Nếu sau này đường dang dở
Những ai về
Ôm mãi mộng người đi

NHỚ MỘT MÌNH

Nhớ nhung thể niệm như hầu
Nhớ màu nước chảy nhớ màu mây bay
Nhớ năm ngắn nhớ ngày dài
Nhớ xuân tươi tốt phôi thai thu già
Hôm qua nhớ mãi hôm qua
Người yêu bỗng tới thăm ta một mình
Tạc thù chén rượu chênh vênh
Ta điên đảo thét người thênh thang cười
Giở trang giấy cũ ngậm ngùi
Nhìn trong tấm ảnh nụ cười tiền duyên
(trích tập thơ Như Sương )

NHỮNG BÀI THƠ MẤT

Những bài thơ mất đi đâu
Mất đi mất lại mãi màu đầu tiên
Ba mươi năm mỏi mệt cuồng điên
Giòng thơ đứt quãng liên miên bụi đời
Giờ này mất nữa hay thôi
Mất thêm cho trọn nghiệp trời ban cho
Trời cho bữa đói bữa no
Trời cho mê tỉnh tròn vo một mười
Trời cho đất một tốt tươi
Đười ươi muôn thuở con người đầu tiên
Trùng phùng, ấy nghĩa nghiệp duyên
Trùng sinh, ấy nghĩa thần tiên sinh tồn
Trăm năm dâu biển dập dồn
Tòng lai tâm sự bồn chồn tai ương
(trích tập thơ Như Sương )

NHỮNG NHÁNH MAI

Những nhành mai sớm sương bên lá 
Những nhành liễu chiều gió bên cây 
Cũng lay lắt bởi đời xuân em ạ 
Thế nên chi anh cũng viết giòng này . 

Hồng vàng tụ bữa kia em có thấy 
Nước xuôi giòng là cổ độ nhìn theo 
Tuổi mười sáu bây giờ lên gấp gảy 
Mộng miên man là mây phủ lưng đèo 

Buồn phố thị cũng xa bay như gió 
Cộ xe nhiều cũng nhảy bổng như hươu 
Bờ cõi dựng xuân xanh em còn đó 
Bến đào nguyên anh khoác áo khinh cừu 

Tìm theo dấu chân người xưa tư lự 
Ở bên đường ngóng dõi khánh vân bay 
Mờ con mắt một lần lên tiếng thử 
Em ồ em, anh nói một lời này.

NỖI LÒNG TÔ VŨ

(Kỷ niệm một đoạn đời 15 năm chăn dê ở núi đồi 
Trung Việt Nam Ngãi Bình Phú )
 

Đồi tăm tắp chạy về ôm chân núi 
San sát đồi phủ phục quấn núi xanh 
Chiều xuống rồi tơ lòng rộn ràng rối 
Trời núi đồi ngây ngất nhảy dê nhanh 
* 
Thôi từ nay tha hồ em mặc sức 
Nhảy múa tung sườn núi vút giòng khe 
Thôi từ nay tha hồ em mặc sức 
Vang vang lên đồi núi giọng be be 
* 
Những bận nào Trà Linh qua Đá Dừng Hòn Dựng 
Dùi Chiêng về Phường Rạnh ngược Khe Rinh 
Bao lần anh cùng chúng em lận đận 
Bôn ba qua rú rậm luống rùng mình 
* 
Những bận nào Quế Sơn Rù Rì con suối ngược 
Nước trôi nguồn nước lũ xuống phăng phăng 
Những bận nào mịt mùng mưa gió ướt 
Đẫm thân mình co rúm lạnh như băng 
* 
Em nhớ hay không? hồn hoa dại cỏ 
Những ngậm ngùi đầu núi canh khuya 
Vàng cao gót nai đầu truông hãi sợ 
Gió cây rung trút lá mộng tan lìa 
* 
Nhưng từ nay Giáp Nam anh đóng trại 
Cố định rồi - em khỏi ngại ngày đêm 
Dưới nắng mưa tha phương du mục mãi 
Cay đắng từng, bùi ngọt mặn mà thêm 
* 
Chiều hôm nay bên chó vàng chễm chện 
Anh lặng nghe em bé hé bên sườn đồi 
Khoanh mấy vòng tay anh thoăn thoắt bện 
Vòng cho em từng chiếc sắp xong rồi 
* 
Chiều đã xuống em đà no nê chắc 
Huýt tù và! em xúm xít lại anh đeo cho 
Mỗi chúng em mỗi vòng mây mỗi sắc 
Lại mau đây! to nhỏ cổ anh so 
* 
Này em Đen chiếc vòng vàng tươi lắm 
Này em Vàng chiếc trắng há mờ đâu 
Này em Trắng chiếc hồng càng lóng lánh 
Này em Hoa Cà (1) hỡi! chiếc nâu 
* 
Ngẩng đầu lên! dê ơi anh thong thả 
Đeo vòng vào em nghển cổ cong xinh 
Ngẩng đầu lên! đây lòng anh vàng đá 
Gửi gắm vào vòng mây nhuộm tơ duyên 
* 
Ngẩng đầu lên nhìn anh mờ mắt lệ 
Từ lần đầu vòng ngọc tuổi hai mươi 
Trao người em trăm năm lời ước thệ 
Đây lần đầu cảm động nhất mà thôi (2) 
* 
Vòng em xong, vòng anh dành riêng chiếc 
Dành riêng mình - Dê hỡi hiểu vì sao ? 
Vì lòng anh luống âm thầm tha thiết 
Gán đời mình trọn kiếp với Dê Sao 
* 
Nhìn anh đây các em Vàng Đen Trắng 
Tía Hoa Cà lổ đổ thấu lòng chưa ? 
Từ từ đưa chiếc vòng lên thủng thẳng 
Anh từ từ đưa xuống cổ đong đưa 
* 
Và giờ đây một lời thề đã thốt 
Nghìn thu sau đồi núi chứng cho ta 
Cao lời ca bê hê em cùng thốt 
Hòa cùng lời anh nghẹn nỗi thiết tha 
* 
Và giờ đây hoàng hôn mờ trĩu nặng 
Bốn bề tràn lan bóng mịt mùng sa 
Xếp hàng ngay nhanh lên hàng ngũ thẳng 
Rập ràng về bế hế rập ràng ca 
--- 

(1) Dê Hoa Cà có lông lổ đổ tía hồng xem như hoa cà vậỵ Đẹp vô cùng. Nhất là những buổi chiều, sắc 
lông óng ả dưới nắng vàng - xa xa hình bóng dê rực rỡ nổi bật trên triền núi xanh lợ Dê Hoa Cà còn gọi là Dê Sao (vì lông lổ đổ sáng như sao). 

(2) Ý nói cái lần đầu, thuở hai mươi tuổi, trao cái 
vòng ngọc cho vị hôn thê mà không cảm động bằng lần đầu đeo vòng cho dê vậỵ

NÓI RA NÓI VÀO

Vui buồn chẳng lẽ nói ra
Buồn vui há dễ lân la tâm tình
Buồn vui không nên nói ra
Nói ra xúc phạm tới ta tới người
Nói ra sợ chúng bạn cười
Nói vào sợ gã đười ươi xầm xì
Nói ra nên nói cái gì
Cái gì có thể tùy nghi nói vào
Nói vào nên nói cái chi
Vào ra nên nói cái gì bâng quơ
Yêu nhau thắm thiết một giờ
Rồi sau giờ đó bất ngờ thù nhau
Nói ra sợ mích lòng nhau
Thì thôi nho nhỏ nói vào đủ nghe
( trích tập thơ Như Sương )

Ở ĐỜI CHÚT KỶ NIỆM CỎ THƠM

Ở đời sáng uống cà phê
Quán trong hẻm nhỏ như quê quán nhà
Ngoại ô thành phố phồn hoa
Ấy Sài - Gòn, ấy thiết tha bấy chầy
Phồn hoa nô nức lắm thay
Càng hăm hở lắm càng ngây thơ nhiều
Lạ cho đất nước diễm kiều
Miền Nam nước Việt sóng triều Cửu Long
Ngồi đây tưởng nhớ xa xăm
Nhớ nhung Lục Tỉnh trăng rằm Long Xuyên
Ba mươi năm trước hiện tiền
Hình về hiện tại bóng nghiêng nghiêng đầu
Ở đời có được mấy đâu
Hoa thơm cỏ lạ thơm màu ngẫu nhiên
Ôi người thục nữ Long Xuyên
Tìm đâu thấy lại thuyền quyên một lần
Tình và nghĩa, nghĩa và ân
Tình yêu ân nghĩa tình thân hơn tình
Về sau vạn lý tiền trình
Ngẫu nhiên ngồi quán một mình ngoại ô
Nhớ nhung từng đợt xôn xao
Tuổi già vây chặt chiêm bao lối về
( trích tập thơ Như Sương )

ÒA CÁC EM

Nói thật đúng? từ biển dâu khép mở
Thật rõ ra, anh đã biết từ đầu
Từ xa lắm đầu tiên anh đã rõ
Rằng các em là tuyệt thể hương màu

Anh đã gặp các em từ vĩnh viễn
Của tương lai tận tuyệt tới bây giờ
Em đã định từ tâm can tưởng niệm
Tìm tới anh chất vấn một vần thơ

Anh định nói rằng ấy là vô ích
Thơ thiên thần là tâm niệm tóc tơ
Em cười rộ : "- Anh ba rơi số dzách
Anh tận cùng là ba trợn trơ trơ"

Anh xấu hổ hỏi rằng: "em nói thật?
Hay giỡn chơi ? Anh hổ thẹn bất ngờ
Từ quá vãng xa xưa những chồng chất
Tấp nập về trên tại thể bơ vơ

Em mở miệng nhe răng cười não nuột
Anh nhìn em như nhìn thấy đất trời
Em đẹp đẽ như tuyết băng trắng muốt
Anh nhìn em như tinh thể tuyệt vời

Anh gạ gẫm: "Em cho anh hôn chút
Bởi từ xưa anh rất mực bơ vơ"
Em đáp lại: "Chỉ cho hôn nửa phút
Còn nửa kia còn lại cho ông trời"

- Vì khởi thủy tới vô chung vô thủy
Người tình em là rất mực ông giời
Ông trời ấy bây giờ say lúy túy
Mà yêu em vẫn vĩnh viễn ông giời"

(Hôn em nửa phút pha phôi
Thiên thu ký ức nửa lời của em)

ÔNG ĐIÊN

Ông điên từ bữa hôm qua 
Tới hôm nay nữa gọi là ba hôm 
Thanh thiên về dự hội đàm 
Thành thân thiên hạ muôn vàn mai sau 

* * * 

Ông điên từ một lần đầu 
Tới lần đuôi đứt ruột rầu rĩ đau 
Tuyệt mù biển cạn sông sâu 
Bụi hồng tản mác trước sau bây giờ 

1996

QUANH CO

Quanh co phường phố gọi mình 
Sao ngôn ngữ bỗng tự tình qủa nhiên 
Cô đơn chứa đựng đầy miền 
Cảo thơm tiền kiếp qủa nhiên bây giờ .

RẰNG BÌNH MINH ĐỢI

Xuân thu trang điểm tình hình 
Nghe đâu tình trạng nhớ tình huống xưa 
Ghé thăm Thần Nữ xin thưa 
Rằng bình minh đợi cơn mưa buổi chiều

RIÊNG MÌNH

Mặc người
mưa Sở mây Tần
Riêng mình gìn giữ
một lần đầu tiên
Thưa em! chín nẻo
thuyền quyên
Chờ em chín chục
thiều nhiên quang nhòa

RONG CHƠI

Ngao du tuế nguyệt thập thành 
Nắng mưa chìm nỗi đã đánh lâm ly 
Hoàng hôn vĩnh dạ thuận tùy 
Bình minh tái tặng nhu mỳ cho em. 

SẦU RIÊNG CHÂU CHẤU

Sầu riêng châu chấu năm xưa 
Em về với ruộng cày bừa đã xong 
Em về rúc cỏ vào trong 
Vui về với hội trổ đồng đồng xanh 
Sầu riêng gác bỏ sau ghềnh 
Năm xưa châu chấu mang tên chuồn chuồn.

TẶNG ĐẤT

Mưa nắng trời cho những tháng ngày
Xuân thu đất chở tốt tươi thay
Những cây cối những người xao xác
Một vầng trăng mọc ở trên mây
Màu lá màu hoa những xuân trước
Ngàn mây ngàn gió một thu nay
Một bồ sử lịch đầy ăm ắp
Quốc sắc thiên hương đắp đọa đày
Đọa đày quốc sắc chi cho lắm
Ý trời vô tận vói hụt tay
Chỉ riêng tình đất tôi sờ được
Bài thơ tặng đất mỏng như dày
tập thơ Như Sương

THEO ÁNG MÂY BAY

Tháng năm dòng nước trôi xa
      Người qua, người sẽ đi qua những người
         Tôi qua ... không một hẹn lời
      Hẹn hò chi bấy, bước dời về đâu ?

         Tặng đời đóa đóa hoa sầu
      Nhớ nhau từ đóa mộng đầu rã đôi
         Giọt nước như giọt mưa rơi
      Mỗi mùa mưa đến tôi ngồi chắp tay

         Mưa về đọng ở hàng mi
      Mắt tôi hồng lệ dựng xây hồng vàng
         Đèo bồng đeo đuổi đa mang
      Đẩy xua u oán, đá vàng hiểu cho

         Đi đi lỡ bước sang đò
      Cuồng ca tuý vũ không dò lênh đênh
         Đi đi suốt kiếp mỏi mềm
      Nhọc nhằn đã lắm còn lênh đênh hoài

         Gịot mưa gõ nhịp dẻo dai
      Hoàng hôn gõ nhánh cửa cài kín bưng
         Đi đi tình mộng vô chừng
      Đăm chiêu vô tận ngại ngùng vỡ toang

         Như tia nắng biếc chiều tàn
      Lửa đời thoi thóp khôn hàn trái tim
         Niềm vui níu nhánh mộng chìm
      Tâm hồn cô độc tâm tình tìm nhau

         Gom từng cơn náng nhỏ chơi
      Nụ cười hiu hắt phanh phơi nổi đời
         Nhánh đời gió lộng trùng khơi
      Nhặt lên thả xuống chiều vời vợi bay

                                          BÙI GIÁNG

THIÊN THANH LÀ LÀ

Đế vương ở tít thâm cung
Hai bên tường đá song trùng uy nghiêm
Một hàng cây bóng thần tiên
Dập dìu ở giữa khuôn viên thêu thùa
Bé con bốn đứa nô đùa
Một trai ba gái bốn mùa chạy quanh
Đế vương kỳ bí thập thành
Làm thơ kể chuyện thiên thanh là là
Ông trời đùa quỷ rỡn ma
Tập thành thiên hạ lá hoa muôn màu

thơ Bùi Giáng
Thế Kỷ 1994

THƠ TẶNG

Làm thơ tặng chú bé con
Làm thêm câu nữa tặng con chuồn chuồn
Xong rồi bỏ bút tựa lưng
Vào gốc cây ngủ ngoài đường chịu chơi
Nắng trưa nắng xế đầy trời
Bóng cây râm mát che đời ta điên
( trích tập thơ Như Sương )

THU

Thu nay nằm nhớ Thu Bồn
Con sông xứ Quảng linh hồn quê hương
Quê hương xứ Quảng dịu dàng
Có cô thôn nữ có nàng tiên nga
Có khe có suối ngọc ngà
Có mưa móc gội màu hoa trên ngàn
Sông dài biển rộng thênh thang
Tình yêu chất vấn dã man còn nhiều 

Thu II 

Thu nay trời đất như mơ
Ngày qua nắng cháy , bây giờ mây giăng
Mưa tuôn tưới mát đồng bằng
Xóm làng cây lá nhựa căng dâng trào
Thị thành hưởng thụ biết bao
Niềm vui ẩn mật nói sao bây giờ
Ngồi làm lủng củng câu thơ
Ngượng ngùng ném bút trơ trơ nhìn trời 

Thu III 

Chiều thu mây trắng nhớ nhung
Những trăm nghìn nỗi mông lung nhớ gì
Nhớ gì có lúc lâm ly
Có lần thư thái thuận tùy nhớ nhung
Nhớ gì cũng thể như không
Nhớ gì cũng được - nhớ mong không gì
Không gì cả ! chẳng có gì
Nhớ gì chẳng có , có vì nhớ suông 

Thu IV 

Chợt nghe gió mát vi vu
Biết là trực tiếp mùa thu đang về
Tung chăn tích cực nghiệp nghề
Gieo vần thích hợp đề huề tặng thu
Chợt nghe gió mát vi vu
Biết từ hải ngoại em thu đang về
Anh nằm tiêu cực tê mê
Đành thôi chịu trận dã dề tặng thơ 

Thu V 

Giong buồm Lục Tỉnh về chơi
Mùa thu nhớ mãi mây trời Miền Tây
Ba mươi ngày trước, bao ngày
Lang thang bờ bến dọc dài đồng xanh
Giòng sông rộng, sóng mông mênh
Trời mây trăng nước gió bềnh bồng đưa
Nhớ nhung những tháng ngày xưa
Thân còn khỏe mạnh, hồn chưa rã rời
Tha hồ du lãm khắp nơi
Long Xuyên, Châu Đốc đất trời Miền Tây
Thu xưa sống lại thu này
Thu xưa nô nức thu nay buồn buồn
Buồn vui cũng một cỗi nguồn
Nhấp nhô ngọn sóng vui buồn xuống lên
Chào Thu Lục Tỉnh rộng thênh
Mong ngày trùng ngộ không quên mối tình 

(trích tập thơ Như Sương )

THƯA CÔ NƯƠNG

Tại hạ ra biển
Phen này lần ấy
Ðể nhìn cô nương tắm
Lúc bấy giờ bỗng dưng
Tâm hồn tại hạ biến ra
Làm nước biển
Vậy xin cô nương dừng ngay cuộc tắm
Kẻo mà đau đớn tâm hồn tại hạ vô cùng

TÌNH ĐIÊN ẤY

Tình điên ấy ít nhiều em có thấy
Rất nhiều lần em có thấy có nghe
Có nghe nói rằng Trích Thiên thuở ấy
Có nghe rằng Phạm Thái thuở nào
Họ nốc rượu lu bù em có biết
Bởi vì sao mà tự diệt đời mình
" Một tập thơ sầu ngâm sảng sảng
Vài nai rượu kếch ních tỳ ty
Chết về Tiên Bụt cho xong kiếp
Đù ỏa trần gian ! sống mãi chi "
( Phạm Thái )
" Ta hăm hở chí trai hồ thỉ
Bởi đợi tình nên nấn ná nhân duyên
Nàng điêu linh thân gái liễu bồ
Vì giận phận hóa ngang tàng tính mệnh... "
( Phạm Thái khóc Trương Quỳnh Như )

Và Lý Bạch trích tiên cách biệt
Mười trăm năm ai biết vì sao
Còn nguyên thể thái thuở nào
Dương Phi có lẽ ? khơi mào tình điên
Cho ngài Lý Bạch Trích Tiên
Thanh Bình Điệu ấy còn nguyên tạc hình
Hình của mộng điên tình đắm đuối
Thể của Thân thần muội mê tiên
Ẩn tình mật ngữ u uyên
Làm sao che đậy trích tiên điên tình
" Vân tưởng y thường hoa tưởng dung
Xuân phong phất hạm lộ hoa nùng
(............ )
" Nhất chi nùng diễm lộ ngưng hương
Vân vũ Vu Sơn uổng đoạn trường... "

" Trường Tương Tư " đoạn trường ai biết
Dương Quý Phi nào biết nào hay ?
Ái ân chỉ có ngần này
Còn chăng mộng tưởng đợi ngày tái sinh
" Trường Tương Tư - tại Trường An
(... ) Mỹ nhân như hoa cách vân đoan
Thiên trường lộ viễn hồn phi khổ
Mộng hồn bất đáo quan sơn nan...
(... ) " Tích thời hoành ba mục
Kim tác lưu lệ tuyền... " ( 1 )

( Xưa kia mắt liếc đưa tình
Ngày nay chín suối suối tình lệ tuôn )
Tích thời hoành ba mục
Kim tác lưu lệ tuyền
Đường xa trời đất cách ngăn
Quan san nghìn dặm mộng hồn nát tan
Nùng diễm ngưng hương lộ nhất chi
Đoạn trương vân vũ Vu Sơn uổng
Y thường vân tưởng hoa dung tưởng
Phất hạm xuân phong bạch lộ nùng
" Dao chém nước , nước càng xuôi chảy
Rượu tiêu sầu , sầu lại phanh phơi
Ở đời chả thích thì thôi
Ngày mai xỏa tóc rong chơi chèo thuyền "
( Trừu đao đoạn thủy , thủy cách lưu
Cử bôi tiêu sầu , sầu cách sầu
Nhân sinh tại thế bất xứng ý
Minh triêu tán phát lộng biên chu )
( Lý Bạch )



( 1 ) Xưa nay các nhà biên khảo Trung Hoa đồng thanh cho
rằng Trường Tương Tư là do Lý Bạch cảm thương chinh phụ
nhớ chồng mà viết giúp , mô tả tâm tình họ ra... Hỡi ôi !
Bé cái nhầm

( trích tập thơ Như Sương trang 34-37 )

TÌNH YÊU

Yêu nhau nhiều lúc mộng liều
Nhớ nhau quá độ nhớ nhiều như thương
Thương nhau quá độ bình thường
Trở thành quái gỡ mộng trường tịch liêu
Lỗi từ tấm tức xế chiều
Hào quang phụ nữ diễm kiều mà ra
Tại người đâu phải tại ta
Tại người như thế thành ta điên rồ

T.B : Đi tu tâm niệm

Đi tu em nhớ một lời
Đừng bao giờ trở lại đời làm giai nhân
Đừng đẹo đẽ đến vô ngần
Chỉ cần chút đỉnh đẹp tần ngần tu ( đi )


( trích tập thơ Như Sương )

TỜ CŨ
Bây giờ tờ cũ đổi tên
Ấy là tờ mới mông mênh lạ lùng
Vô bờ vô bến vô chung
Kể từ vô thủy thung dung đi về
Tập trung thần thoại não nề
Nghìn Hy Lạp một Mỵ Khê Chiêm Thành
Em ngồi khóc suốt năm canh
Anh ngồi viết một tân thanh cuối cùng
Tương giao vô tận một vùng
Tình yêu gió giục đùng đùng sấm vang
Em đi chớp biển mưa nguồn
Tình yêu quá khứ mang buồn tương lai
Viết yêu viết một ra hai
Viết không ra tiếng đeo đai viết hoài
( trích tập thơ Như Sương )

TỜ MỚI

Bây giờ tờ mới đổi tên
Vẫn tên tờ giấy mà chênh vênh nhiều
Tử sinh một cuộc giấn liều
Chịu chơi gay cấn đến điều tan hoang
Đến điều rất mực rã tan
Xuân xanh mộng mỵ dã man máu hồng
Đá vàng thiết thạch vời trông
Nguyên tiêu đầu ngọn vun trồng gãy đôi
Cậy em em có chịu lời
Ngồi lên ngay ngắn nghe đời phân bua
Ngữ ngôn âm thiếu điệu thừa
Đi trời hy vọng đi mùa đăm chiêu
Tử sinh liều giữa xế chiều
Hoàng hôn vĩnh dạ ngọn triều buông lung
(trích tập thơ Như Sương )

TÓC BẠC, RĂNG THƯA

Một bữa trăng sao
Xuống rừng rú dại
Một bữa trời trăng
Buồn không thể nói

Cầm gương lên hỏi
Tóc bạc thưa rằng
Trời đất cách ngăn
Đừng mê con gái

Bực quá liền quăng
Tấm gương xuống đất
Vẫn nghe mãi rằng
- Đó là sự thật!

TRĂM NĂM

Trăm năm gian khổ trường kỳ
Tình yêu gian khổ thuận tùy phút giây
Trăm năm chỉ một lúc này
Một giây phút một không ngày không đêm
Buồn vui chất chứa mỏi mềm
Chất chồng chất ngất ngày đêm chán chường
Bài thơ em vất giữa đường
Chờ ngày trở lại muôn phương một mình
(trích tập thơ Như Sương )

TRƯỚC KHI

Trước khi về chín suối 
Em xin gửi đá vàng 
Của trăm năm buồn tủi 
Về trở lại nhân gian

TỪ GIÃ

Ngươì mộc mạc trái tim cũ kỹ 
Vói hai tay bắt lộn vòm trời 
Chiều qua mang một cõi đời 
Đi về lẽo đẽo giữa đời đi qua. 

(Văn, Sài Gòn)

TỪNG CƠN

Ùn lên ngọn nước bốn mùa 
Núi phơ phất tuyết cổng chùa tịch liêu 
Hai hàng phượng đỏ giấn liều 
Từng cơn quạnh quẽ nắng chiều rỉ hoen.

TÝ ÚT VUI

( Trưa hôm nay )

Tý Út hôm nay có vẻ vui
Vì Út chợt thấy ông Bác cười
Hồn nhiên thoải mái ông cười thật
Không giống bao lần cười gượng vui
Út cho ông ăn có hơi nhiều
Bầu xào thanh đạm cá kho tiêu
Bình sinh ông ít khi nào được
Thưởng thức thong dong rất đến điều
Rất mực thỏa thuê máu giậy trào
Lên đầu mẫn tiệp sáng như sao
Nắm cầm cây bút tay huy hoắc
Tờ giấy tươi vui nắng tưới vào
Bàn tay có lẽ thuận tùy theo
Giây phút thần tiên gió thổi vèo
Những tưởng cuồng điên đau đớn quá
Ngờ đâu tuyền thủy vẫn trong veo
( 1998 )
( trích tập thơ Như Sương )

UỐNG LY RƯỢU YÊU ĐỜI

Uống ly rượu cuối cùng này
Gẫm bao ngày tháng đã dày công phu
Công lao dai dẳng trầm phù
Xiết bao tuế nguyệt đắp bù tháng năm
Đền bù xiết kể bao lăm
Đáp đền muôn một trăm năm dại khờ
Khờ như dại , dại như thơ
Dại không biết thẹn trơ trơ điên cuồng
Tuổi giờ đã xế bóng buông
Xế chiều đủng đỉnh không buồn không vui
Chỉ nghe tim máu sụt sùi
Từng từng tưởng niệm nửa vui nửa buồn
Đi về mộng mỵ một muôn
Còn nghe rớt hột mưa nguồn đầu hoa

( trích tập thơ Như Sương trang 38 )

UỐNG RƯỢU

Yêu đời uống rượu sáng nay
Vừa nâng ly để chớm say ngà ngà
Chớm chừng đã chợt bỏ ra
Đừng say mút chỉ rầy rà tít mây
Chơi mà mút chỉ đứt dây
Còn chi mà nói thang mây phiêu bồng
" Tuyệt mù bể nước " vời trông
" Non mây thăm thẳm bụi hồng chưa xa " ( 1 )
Ngày nào trùng ngộ bước ra
Trùng sinh sương sớm đầu hoa cuối cùng
Chân trời mặt biển thong dong
Bình minh nắng gió mây hồng vèo bay
( trích tập thơ Như Sương trang 39 )
( 1 ) Đổi chơi chút ít lời thơ tuyệt diệu Tản Đà :
" Kiếp sau xin chớ làm người
Làm đôi chim nhạn tung trời mà bay
Tuyệt mù bể nước non mây
Bụi hồng trông thẳm như ngày chưa xa "

VẪN LÀ LÀ

Dấu bèo phong vận nín thinh
Sóng phơi trường mộng bình minh vô thường
Nắng hồng chiếu bóng đài gương
Lời nghi hoặc hỏi đoạn trường từ đâu
Nối đuôi khởi sự từ đầu
Ví dù kết thúc trước sau vẫn là

VÌ BỮA ĐÓ

- Cảm đề Tess of the D'Urbervilles 

Vì bữa đó cửa buồng em khép kín 
Nên bốn bề tiếng động đã xâm lăng 
Và tràn ngập vào sâu trong cung điện 
Đáy linh hồn em rạn vỡ bao phen 

Vì bữa đó nhìn nhau hai con mắt 
Giữa bốn bề bóng tối lạnh tro phai 
Nên em muốn bàn tay ta xiết chặt 
Ngón vô ngần đau khổ ở trong tay 

Và vuốt ngực nghe chừng như lá phổi 
Đã điêu tàn trong lệ đẫm liên miên 
Dòng ngơ ngác tự bao giờ đã lỗi 
Trong chờ mong tiếng vọng ở xa miền 

Còn lại đó chút gì em có biết 
Có hiểu rồi và đã có nghe ta 
Nói lơ láo một lời khi úp mặt 
Ngón vô ngần đau khổ lúc buông ra .

VÌ CÓ LẼ

Và có lẽ ngày mai anh sẽ khóc
Vì em đi vào lúc gió đang bay
Và giông bão đánh chìm bao khổ nhọc
Của non sông nghìn thuở đã phơi bày
Em đi tới một tương lai xa hút
Anh già nua ngồi lặng lẽ chắp tay
Từng kỷ niệm mấy chục năm tê buốt
Ngồi bên đường chờ đợi bóng mây bay
Em đã biết từ lâu em rất rõ
Còn lời gì nói được nữa hay không
Hãy chậm rãi bên đường em ngồi đó
Tự hỏi mình còn có nữa hay không
Phút giây cuối bên con đường tiếp nối
Anh chào em như vĩnh biệt muôn ngày
Một quá khứ nặng nề như một khối
Giá băng tràn suốt gian khổ đeo đai
Rồi có lúc như lần này có lẽ
Quỳng Nga xanh như vang bóng màu Lan
Và Vĩnh Thúy Thừa Thiên thu tận mỵ
Cùng nắm tay đưa Vĩnh Dạ lên đường
Rồi có lúc như lần này lần nữa
Một bài ca sẽ chuyển điệu khôn hàn
Lời gay cấn đầu thai trong Vó Ngựa
Hồn hóa sinh về Núi Đá Mưa Ngàn
Rồi có lúc ngẫu nhiên em chợt thấy
Rằng anh điên như từng đã điên rồi
Vì điên ấy là triều vui tràn giậy
Ngập bến bờ của tình mộng chia trôi
Em chợt thấy yêu đời vô cùng tận
Vì đời là rất mực rất thiêng liêng
Em chợt thấy không buồn đau oán giận
Vì Thiêng Liêng không chia biệt cõi miền
Em chợt khóc như anh từng đã khóc
Em chợt vui như anh chẳng được vui
Em chào đón những xuân xanh bát ngát
Đang đi về từ tuyệt thể xa xôi
Anh ngồi lại bên đường chờ đợi lúc
Của phút giây lịch sử chuyển thình lình
Là giây phút từ sử xanh cổ lục
Của cảo thơm từng lần giở trước đèn
Còn truyền lại chuyện phong tình cổ lục
Của tân kỳ cùng cực cổ ra kim
Giờ đốn ngộ nơi thiên nhai hải giác
Em nâng ly khánh chúc nước non mình
( trích tập thơ Như Sương )

VÌ MỆT MỎI NÊN HỌC BÀI KHÔNG THUỘC

Vì buồn rầu nên làm thơ không ra 
Vì phiền muộn nên trái bom không nổ 
Vì trắng da nên brigitte không già 
  Vì nàng da trắng nên ta 
Nhớ nàng như thể phận ta da vàng 
  Đầu đuôi thơ viết lộn hàng 
Hóa ra nét chữ lên đàng quẩn quanh 

(Văn, Sài Gòn)

VÌ SAO KHÙNG

Vì yêu dấu quá Nàng thơ 
Với em vô tận nên ngơ ngẩn buồn 
Thần tiên Thánh Phật bao dung 
Hiểu lòng tôi lắm - tôi khùng vì thơ

VỊNH NGÀY TÁI HỢP

( Thay lời Kim Trọng viết chơi )
Uống xong chén cuối cùng này
Anh ngồi đốt thuốc thở dài thương em
Tình yêu đã mất êm đềm
" Ba mươi năm mới " còn thêm bây giờ
Tất nhiên lặng lẽ như tờ
Vỡ toang tình mộng còn mơ ước gì
Cuối cùng uống nữa uống đi
Chén cay đắng đã cạn ly từ đầu
Từ đầu tiên đã có câu
"Bao giờ còn có mai sau ví dù " (1)
Đầu đuôi tình nghĩa ngục tù
Tình ta say tít tịt mù từ em

( trích tập thơ Như Sương )
( 1 ) " Mai sau dù có bao giờ " Nguyễn Du

VỖ VỀ

Ta đứng lại bên này chờ đợi 
Ồ phải không? Em đó phải không 
Ta đếm lại từng ngón tay lẩy bẩy 
Đời chúng ta là mấy trăng tròn 

Ngày vui ngắn? Lòng đã vơi mấy bận 
Ngày vui đi? Mấy bận giữa lòng ta 
Để lây lất mưa về xuân lấm tấm 
Ồ thiều quang tan biến vội sao mà 

Em có khóc? Ta xin em đừng khóc 
Em nhìn ta lệ chảy có vui gì 
Trang phượng mở giữa nguồn em hãy đọc 
Nước xuôi dòng ngàn thu hận mang đi.


XUÂN TRANG THU PHƯỢNG

Trời cao nguyên lụt tràn đê 
Nguồn trôi nước lũ xuống đè cát xanh 

Muà Xuân hẹn Thu về em trở lại 
Ta nhìn nhau trong bóng nước mơ màng 
Nước chảy mãi bởi vì xuân trở lại 
Với giòng trong em hạn ở bên đường. 

Em sẽ khóc khi nhìn trong khóe mắt 
Thấy một mình người đi lại lang thang 
Còn ghi giữ ân tình trong cỏ nhặt 
Múa vi vu vì hẹn với truông ngàn. 

Ta sẽ đợi nghe đời em kể lại 
Thuở xưa kia ... bờ nước ấy xưa kia 
Ta sẽ đợi nghe đời em nói mãi 
Bên đời ai vẫn đợi đã chia lià . 

Mùa xuân hẹn thu về em trở lại 
Bên đời đi còn giữ mãi hay không 
Giòng bất tuyệt xanh ngần xuân thơ dại 
Sầu hoang vu vĩnh hạ vọng non hồng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét