Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2013

NỖI ĐAU TẾT MẬU THÂN CHƯA CÓ PHÚT NÀO NGUÔI!


Lời Tác Giả: Tôi có một sinh viên người Thuận An, TP Huế. Ông bà nội của cậu ấy đều bị giết trong Tết Mậu Thân 1968. Ông nội cậu là một bác sĩ quân y phải ở lại đơn vị trực tết nên bà nội phải từ Thuận An lên Huế ăn tết cùng chồng. Tảng sáng mùng 2 Tết, ông nội đã bị bộ đội quân GP giết chết khi họ tiến vào còn bà nội thì bị bắt giam nhưng vì bà còn trẻ (22 tuổi) nên bị bắt đi đào hố chôn người trên Bãi Dâu ngay trong đêm mùng 2 Tết. Do thấy chôn cả người đang sống nên bà đã lao xuống dòng Sông Hương để chạy trốn và đã bị bắn chết, 45 năm rồi vẫn chưa tìm được mộ. Tết này, hai anh em cậu ấy quyết định thuê đò dọc đi xuôi Hương Giang từ bến đò Tuần về cửa Thuận An để vào các làng ven Sông Hương dò tìm theo lời khuyên của một nhà ngoại cảm. Và cậu hi vọng sẽ có người vớt được xác bà trên dòng sông đem chôn. Cầu Trời Lạy Phật phù hộ cho anh em cậu ấy tìm được mộ bà nội để ba mạ cậu bớt đau thương. Nhân dịp tròn 45 năm biến cố Tết Mậu thân, tôi xin có một bài viết để sẽ chia nỗi lòng cùng quí vị độc giả gần xa.
NỖI ĐAU TẾT MẬU THÂN CHƯA CÓ PHÚT NÀO NGUÔI!

(Viết theo lời của một sinh viên đại học tại Sài Gòn)
                                 
Anh sẽ đưa em về thăm ba mạ bằng đò dọc
Để lần theo dấu tích xưa xác bà nội bị dạt trôi
Bà đã bị bắn chết giữa Tết Mậu Thân tức tưởi
Khi lên Huế để đón xuân cùng ông nội em ơi!

Ông nội bị giết chết ngay tảng sáng mùng Hai Tết
Bà nội đang bàng hoàng thì bị quân GP bắt giam
Rồi họ bắt đi đào hố hầm trên Bãi Dâu đêm ấy
Để chôn sống những người đang quì lạy kêu van!

Bà sợ chôn sống người, đã lao xuống bờ sông bỏ chạy
Họ liền rượt bắn theo máu nhuộn đỏ Hương Giang
Sông Hương mùa xuân nước trong xanh thẫm máu
Xác bà nội dạt về đâu khi hồn lên tới Thiên Đàng?

May ngày đó ba của chúng ta đang ở cùng cụ nội
Vì ba mới tuổi lên hai nên bị cụ nội giữ lại nhà
Ông bà nội đã “bỏ ba” không một lời trân trối
Xác ông nội chôn gần, xác bà nội trôi xa!

Hai mươi năm sau ba có gia đình và sinh hạ chúng ta
Ba mạ đều chài lưới ven sông nuôi hai con ăn học
Anh học Sài Gòn còn ở quê em vào trường y dược
Tết này anh cầu mong tìm thấy mộ của bà!

Bãi Dâu đây rồi, nhiều dãy hố hầm đào lỗ chỗ
Những xác người Mậu Thân nay đâu còn đó mà tìm
Chỉ còn lại những ca từ Trịnh Công Sơn đã hát
“Tôi đã thấy, tôi đã thấy,
“Những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em!”

Đò lững lờ theo dòng Hương thơ mộng
Đây làng Kim Long rồi tới bến Nguyệt Biều
Thuyền qua Vỹ Dạ nơi thi nhân Hàn Mac Tử
Đã để lại cho đời những tuyệt tác thơ yêu

Không biết xác bà có dạt vào đây không em hỡi?
Mà qua nơi này lòng anh như nghe dào dạt hồn thơ
Rồi thuyền tới Đông Ba qua pháp trường Gia Hội
Nơi ngàn người bị kết án oan vào Tết Mậu Thân xưa!

Thuyền tiếp tục qua Chợ Dinh, Nam Phổ
Rồi qua làng Bao Vinh về tới cửa Thuận An
Ôi xác bà có còn chăng bên dòng sông ngàn thuở?
Để chúng cháu thắp nén nhang nơi bà đã yên nằm!

Ông bà nội ơi!
Chẵn bốn mươi lăm năm rồi cả Huế Thương tê tái
Ai đã gây ra cái chết oan khiên của hàng chục ngàn người?
Xin trả lời cho chúng cháu hay, để đời đời không trở lại
Nỗi đau Tết Mậu Thân chưa có phút nào nguôi!

Hà Nội, 9/2/2013

Ts. Đặng Huy Văn


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét